| Thomas J. Watson Sr. & IBM Xác lập công thức tư duy Tác giả:Nguyễn Hoàng Nhật Tân Năm xuất bản:2007 Đơn vị xuất bản:Trẻ Số trang:234 Giá sách:43.000 VND Thomas Watson, người sinh ra vào cuối thế kỷ thứ XIX, lãnh đạo IBM trong 40 năm của nửa đầu thế kỷ XX. Chúng ta đang ở thế kỷ XXI với sân khấu toàn cầu hoá và những cuộc cách mạng đang diễn ra trên đó với tốc độ chóng mặt, cạnh tranh khắc nghiệt và chưa rõ tương lai sẽ hạ màn như thế nào. Liệu người của "muôn năm cũ" có thể cho hậu thế hôm nay lợi ích gì? Lịch sử không hẳn là những chuyện đã qua - nó chỉ ra những con đường vào tương lai. Chúng ta chọn cách nhìn đó cho cuốn sách này. Khi mà người Việt Nam chọn con đường gia nhập vào thế giới toàn cầu hoá với tất cả những bất lợi và lợi thế của mình, ai cũng cần tìm kiếm những bài học thành công và thất bại, từ hôm qua. Suốt cuộc đời của mình, Watson đã thể hiện cho việc làm ăn một ý nghĩa còn nhiều hơn cả chuyện làm ra nhiều tiền. Những ai ưa thích kỹ năng và ứng dụng nghệ thuật quản trị có lẽ chờ đợi nhiều từ câu chuyện Watson làm ra "gã khổng lồ của thế giới" - như Time đã gọi IBM vào năm 1982. Thomas Watson là một trong số những doanh nhân tạo được cảm hứng, hoài bão cho mọi thời đại. Những phương cách của Watson là gì? Chúng có mặt ở khắp nơi trong cuốn sách này và bạn sẽ đối thoại với ông qua từng trang sách. Hãy chú ý những lần ông vấp ngã - bởi vì, với ông, đó là những lúc quy trình tư duy và mọi cảm xúc bắt đầu. Việt Nam thì sao? Câu trả lời là: Ở đâu khi có ai đó nghĩ đến chuyện làm ra những doanh nghiệp, những tổ chức toàn cầu, thì Thomas Watson là một nguồn tham khảo quan trọng. Câu chuyện về Thomas Watson, không chỉ là câu chuyện về một doanh nhân mà có lẽ, đó là câu chuyện về một con người dũng cảm, dùng kinh doanh như là cách thức để sống trọn vẹn cuộc đời mình cho người khác, cho vợ, các con và gia đình mình. Cuốn sách này cung cấp những trải nghiệm của Watson cho những ai muốn đạt đến thành công, trước hết là cách nắm lấy cơ hội và nắm lấy hy vọng trong khi phải đối đầu với tuyệt vọng. Cuốn sách có thể sẽ không thích hợp cho ai chờ đợi những vận may rơi xuống đời mình hay tìm kiếm những mưu mẹo kinh doanh. Nguồn: Pace.edu.vn Tải về http://www.mediafire.com/?mzmmxtdmni2 |
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cho bạn trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cho bạn trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
Thomas J. Watson Sr. & IBM Xác lập công thức tư duy
TẠI SAO KHÁCH HÀNG KHÔNG LÀM NHỮNG GÌ BẠN MUỐN HỌ LÀM
| TẠI SAO KHÁCH HÀNG KHÔNG LÀM NHỮNG GÌ BẠN MUỐN HỌ LÀM FERDINAND FOURNIES 24 giải pháp để khắc phục các vấn đề thông thường trong việc bán hàng. Biên dịch Phạm Văn Nga Trần Trung Can NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP TP.HỒ CHÍ MINH Nếu những người bán hàng chưa thành công bắt đầu làm những gì mà những người bán hàng thành công đã làm, họ sẽ gặt hái thành công tương tự. Vì chỉ có khách hàng mới mua hàng, mục tiêu của mỗi cuộc viếng thăm khách hàng phải mô tả hành động của người mua chứ không phải hành động của người bán. MỤC LỤC Tại sao khách hàng không làm điều bạn muốn họ làm. Đặt trọng tâm trở thành một người chuyên nghiệp Khởi sự với các tình huống và các chiến lược Thấu hiểu sự thờ ơ, rồi tim hiểu các nhu cầu Tập trung vào các khách hàng có tiềm năng cao nhất. Chỉ đặt kế hoạch cho việc bán hàng trong tương lai Gợi mở suy nghĩ của khách hàng Phát hiện các nhu cầu của kháh hàng Thông tin các lợi ích của sản phẩm cho khách hàng Thiết lập quan hệ Xác định những gì bạn muốn khách hàng làm. Phải đảm bảo rằng khách hàng hiểu được Tìm sự tin cậy qua minh chứng Đối phó với các vấn đề đã được tiên liệu Vượt qua các trở ngại cho việc mua hàng Làm việc để vượt qua các nhận xét tiêu cực Theo dõi sát sao các hành động của khách hàng Hỗ trợ các vấn đề theo thứ tự ưu tiên Hướng dẫn khách hàng quyết định mua Làm việc với người ra quyết định trực tiếp hoặc gián tiếp Giúp khách hàng mua một cách sáng suốt Hướng đến sự thõa mãn trước và sau khi bán hàng Làm cho việc thương lượng suôn sẻ Phối hợp hành động Cẩm nang hướng dẫn bán hàng chuyên nghiệp |
TAM @ QUỐC
| TAM @ QUỐC Ý tưởng mới để thành công trong môi trường kinh doanh hiện đại. THÀNH QUÂN ỨC Nhất Cư dịch Tên sách: Tam @ quốc Tác giả: Thành Quân Ức Người dịch: Nhất Cư dịch Thể loại: Kinh tế - Quản trị Nhà xuất bản: TP. Hồ Chí Minh Năm xuất bản: 4-2006 Khổ: 13x19 cm --------------------- LỜI GIỚI THIỆU Trước khi ra đời, cuốn Tam @ Quốc (nguyên văn: Thuỷ chử Tam quốc - tạm dịch Lẩu Tam Quốc) của Thành Quân Ức được đăng nhiều kì trên tờ "Tài chính quốc tế". Ngay sau khi tập hợp thành sách, nó trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất Trung Quốc năm 2003 – 2004, thậm chí còn tạo ra làn sóng sách "ăn theo" như: "Hậu lẩu Tam quốc", "Lẩu phong lưu Hán - Sở". "Lẩu Xuân Thu chiến quốc, "Bàn quyền mưu Tam quốc", "Nhật ký Gia Cát Lượng "… Sau Tam @ quốc, Thành Quân Ức còn cuốn "Tôn Ngộ không là nhân viên tốt" cũng được người đọc nhiệt liệt đón nhận. Nội dung của Tam @ quốc là những câu chuyện trong Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung được "chuyển dịch" sang môi trường kinh doanh hiện đại. Thế vạc ba nước Hán, Thục, Ngô thời tam quốc biến thành ba loại hình công ty hiện đại: Một là công ty lớn, sẵn có thực lực hùng mạnh, được hưởng nhiều ưu đãi nhưng ẩn chứa nhiều bất ổn bên trong (công ty nhà nước Đông Hán của Tào Tháo); Hai là công ty dựa vào bản sắc riêng mà giữ vững thị phần, đợi thời cơ là khuếch Trương (tập đoàn Đông Ngô của Tôn Quyền); Còn loại kia là công ty từ bàn tay trắng mà nên (công ty Hoàng Tộc của Lưu Bị). Bằng lối văn hài hước và vô cùng sống động, tác giả Thành Quân Ức đưa người đọc theo bước chân của Lưu Bị từ khi là cậu học trò nghèo cho tới khi làm tổng giám đốc, gặp được nhà tư vấn Gia Cát Lượng và lập nên tập đoàn Thục Hán, chia ba thị trường Trung Quốc. Trong quá trình đó, người đọc còn gặp Đổng Trác, Lã Bố trong vai các giám đốc giảo hoạt; Viên Thiệu lãnh đạo công ty tư nhân những phong cách quản lý đặt sệt "hành chính bao cấp"; tổng giám đốc điều hành Tào Tháo quyền mưu đã biến cả một tổng công ty nhà nước thành của riêng… Trong kinh doanh "bước bước là mưu kế", Tam @ quốc còn hấp dẫn nguời đọc bởi những tình tiết sinh động, rất gần gũi thực tế. Có được điều này là nhờ kiến thức uyên thâm và vốn sống phong phú của tác giả. Thành Quân Ức hiện là Phó bí thư Hiệp hội Nghiên cứu nhân lực Thái Á, từng tư vấn cho 500 công ty về tạo dựng thương hiệu, tuyển chọn nhân tài, sắp xếp lại tổ chức, hợp lí hoá kinh doanh, v. v... HOAN NGHÊNH BẠN ĐỌC GÓP Ý, PHÊ BÌNH NHẰM NÂNG CAO CHẤT LƯỢNG EBOOK Tải về http://www.mediafire.com/?jvuvlddfzoa hay http://www.box.net/shared/qk3kvy2e8b hay http://www.mediafire.com/?2hddjnf1mey |
Chiếc Lexus Và Cây Ô Liu
| Chiếc Lexus Và Cây Ô Liu Thomas L. Friedman Lê Minh dịch Số trang: 736 Kích thước: 14,5x20,5 cm Trọng lượng: 990 g Hình thức bìa: Mềm Nxb: Khoa học xã hội Ngày Xuất bản: 06-2005 Giá bìa: 60.000 VNĐ Chiếc Lexus sẽ cày nát cây ôliu? Điểm sách TTCN - Để đọc cuốn Chiếc Lexus và cây ô liu (*), bạn phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng bị tác giả Thomas Friedman khiêu khích, đôi lúc đến chỗ cực đoan. Nhưng dù tán thành hay phản bác quan điểm của tác giả, sách buộc chúng ta phải đọc đến tận trang cuối cùng và mãi băn khoăn về số phận con người trong cơn lốc toàn cầu hóa. Là một cây bút bình luận quan hệ quốc tế của tờ New York Times, Thomas Friedman có điều kiện đi khắp thế giới, tiếp xúc với đủ loại người, chứng kiến những biến cố lịch sử. Từ những kinh nghiệm ấy, Friedman đã viết cuốn Chiếc Lexus và cây ôliu, in lần đầu vào năm 1999 và ngay lập tức trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất, được bàn tán nhiều nhất về toàn cầu hóa. Toàn cầu hóa, theo quan điểm của Friedman, không phải là một trào lưu thời thượng mà là một hệ thống quốc tế thay chỗ cho hệ thống chiến tranh lạnh, đang trực tiếp hay gián tiếp tác động đến chính trị, môi trường, địa chính trị và kinh tế của hầu như mọi quốc gia trên thế giới. Nói trắng ra đó là sự bành trướng không gì ngăn cản nổi của chủ nghĩa tư bản quốc tế khi các rào cản chính trị, địa lý, tài chính, thông tin... được tháo gỡ để tạo dòng chảy thoải mái cho đồng vốn, công nghệ đi khắp thế giới, tác động đến từng cá nhân và lối sống của họ. Thúc đẩy cho cơn lốc toàn cầu hóa này là các định chế quốc tế như WTO, IMF và các tiến bộ đáng kinh ngạc trong lĩnh vực công nghệ thông tin và viễn thông. Trong hệ thống này, mọi quốc gia phải tuân thủ luật chơi khắc nghiệt mà Friedman gọi là “chiếc vòng kim cô” như Tôn Ngộ Không từng phải mang. Còn những nhà tư bản tài chính, xua đồng vốn – cả trực tiếp lẫn gián tiếp – của mình đến bất kỳ đâu kiếm ra lợi nhuận nhiều nhất được gọi là “bầy thú điện tử”. Nếu đáp ứng đúng luật chơi, tức là mở cửa thị trường, thả nổi và tư nhân hóa nền kinh tế, một quốc gia mới mong cạnh tranh và mời được “bầy thú” vào nhà, cuộc sống của người dân sẽ nhanh chóng được cải thiện. Còn ngược lại, nếu luật lệ tù mù, xã hội thiếu minh bạch, quyền lực rơi vào một nhóm người, “bầy thú” sẽ bỏ đi, giẫm nát luôn mọi thứ trên đường tháo chạy. Dĩ nhiên “bầy thú” sẽ tác động gây áp lực để các quốc gia phải chịu khoác vòng kim cô, ngoan ngoãn sửa đổi luật lệ cho chúng dễ hoạt động. Chúng làm vậy không phải là để cổ vũ cho một nền dân chủ mà là để tăng khả năng dịch chuyển và bảo vệ tài sản. Friedman khẳng định ông “hoàn toàn hiểu rõ những mặt trái của toàn cầu hóa”. Bởi theo ông, đứng về mặt văn hóa, toàn cầu hóa hiện nay bao gồm một quá trình “Mỹ hóa” - dù tốt hay xấu. Trong hoàn cảnh đó, con người không còn lựa chọn nào khác mà phải “hội nhập”, trở thành những con người cô đơn, xã hội giảm tính người, và quốc gia có nguy cơ đánh mất những giá trị văn hóa truyền thống của mình mà Friedman hình tượng hóa thành những cây ôliu. Toàn cầu hóa còn có tiềm năng hủy diệt môi trường, phá hủy hệ sinh thái trên qui mô lớn. Ông viết: “Toàn cầu hóa có thể tiếp sức vô hạn nhưng cũng có thể chèn ép con người vô cùng. Toàn cầu hóa có thể phân bổ các cơ hội nhưng cũng khiến tràn lan sự hoang mang”. Những điều nói trên thật ra không có gì mới nhưng lối viết sách của Friedman lôi cuốn người đọc vì ông dùng rất nhiều mẩu chuyện cụ thể để minh họa lập luận của mình – từ các lần gặp gỡ nguyên thủ nhiều nước với những tình tiết hấp dẫn đến các câu chuyện đời thường sinh động. Tuy nhiên đến phần thứ ba của cuốn sách, Friedman hình như không còn giữ được tính khách quan của một nhà báo. Say sưa trước hình ảnh về một hệ thống quốc tế hoàn hảo, Friedman cho rằng động lực toàn cầu hóa sẽ xóa nạn tham nhũng, cửa quyền, sẽ lành mạnh hóa bộ máy hành chính, minh bạch hóa thị trường, sẽ dẫn đến tự do báo chí - nói chung là tạo ra một quá trình dân chủ hóa mạnh mẽ. Sức mạnh toàn cầu hóa mà mô hình mẫu mực là xã hội Mỹ, theo ông, sẽ chữa lành các căn bệnh của thế giới! Ngay sau lần xuất bản thứ nhì của cuốn sách vào năm 2000, liên tiếp xảy ra những sự kiện: sự sụp đổ của hàng loạt công ty Internet, vụ khủng bố 11-9 và hàng loạt vụ bê bối trong nội tình nhiều đại công ty trên thế giới như Enron (được Friedman ca tụng trong cuốn sách này), WorldCom, Tyco... Phải chăng trong bản thân “bầy thú” cũng có những “con thú đầu đàn” quá đam mê lợi nhuận riêng đã phá vỡ qui luật cuộc chơi, để đến nay người ta vẫn đang còn phải bàn cách quay trở về những qui tắc căn bản của quản trị doanh nghiệp nhằm quản lý chính “bầy thú”. Chính Friedman cũng thừa nhận trong hệ thống toàn cầu hóa, quyền lực được chia sẻ giữa các nhà nước và các thế lực trên thị trường tài chính. Sẽ không có gì bảo đảm một khi nhà nước kết nối được với “bầy thú” tìm ra phương cách hoạt động có lợi cho cả hai thì quần chúng không còn là một yếu tố phải tính đến. Tức là một bên cứ tham nhũng, lạm quyền và bên kia cứ ung dung nhai nát đồng cỏ, không còn chừa chút thức ăn nào cho người dân. Cái nữa là phương cách Friedman cho rằng các nước có thể dùng để tận dụng lợi thế của “bầy thú” vừa tránh được khả năng bị chúng giày xéo các đồng cây ôliu đó là bộ lọc văn hóa, phong trào bảo vệ môi trường, mạng lưới phúc lợi xã hội – nói chung chỉ là những chuyện mang tính hình thức hơn là đi thẳng vào bản chất vấn đề. Những ví dụ Friedman đưa ra trong phần này như nỗ lực bảo vệ những khu rừng nhiệt đới vùng Amazon không mang tính điển hình mà nặng phần trình diễn hơn. Trong phần nói về chống đối toàn cầu hóa, Friedman nhắc đến những con người không có kỹ năng hay sức lực để gia nhập thế giới toàn cầu hóa là những con rùa. Vấn đề không chỉ ở chỗ những con người không thể chạy nhanh chống đối toàn cầu hóa vì cảm thấy bị thua thiệt, bị hất hủi. Họ cũng không thể đi học lại những kỹ năng mới để đảm nhận những công việc mới khi công việc cũ của họ bị dịch chuyển đến nơi lao động rẻ hơn. Đơn giản chỉ vì họ không muốn bị đẩy vào thế không còn tự do chọn lựa cách sống, lối sống phù hợp với cá nhân họ, không muốn phải từ bỏ giá trị cũ để chấp nhận giá trị mới cho dù nó có hào nhoáng hơn. Và đấy là bi kịch lớn nhất của toàn cầu hóa mà Friedman quên nhắc đến trong Chiếc Lexus và cây ôliu. NGUYỄN VẠN PHÚ (theo Báo Tuổi Trẻ) Tải về http://www.mediafire.com/?ydjhojidmnd hay http://www.3c.com.vn/Uploaded/namlh/Chiec xe Lexus va cay Oliu.rar hay http://vietlion.com/ebk/data/ebook_12_2/Chiec%20Lexus%20va%20cay%20oliu.rar |
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012
[Ebook] Cha Mẹ Muốn Níu, Con Muốn Đi - Lưu Dung
Giới thiệu về nội dung
Khi con còn bé, tôi cũng từng đóng vai người cha quyền uy, việc gì cũng lo liệu cho con. Song trải nghiệm nhiều năm trên đất Mĩ, chứng kiến " nền kinh tế tự do " và " tinh thần dân chủ ", tôi nhận ra mỗi người đều có bản sắc, có ưu điểm riêng, và đều có bản năng xông pha, bản năng muốn trải nghiệm gian khó. Biện pháp giáo dục tốt nhất là để con được tự nhiên phát huy sở trường của mình. Cuốn sách này mang quan niệm mới về giáo dục của tác giả, bề ngoài giống giáo dục truyền thống, nhưng cốt lõi đề cao "giáo dục tự do".
Tác phẩm hướng cho tuổi trẻ biết rèn luyện kiến thức và kỹ năng xã hội, khẳng định bản thân trong xã hội. Lòng vị tha, tình cảm gia đình, các giá trị truyền thống, Để lớp trẻ trở thanh người văn minh, tự chủ, sống đẹp, có năng lực cạnh tranh trong xã hội hiện đại vuơn tới thành công.
Mục lục:
Phần một:
- Mất ngủ và sức khoẻ
- Gắng sức vượt lên
- Bình tâm! Bình tâm!
- Cẩn thận ông " là lùng "
- Ác mộng 11 tháng 9
- Tự mình làm chủ
- Khi thói quen thành bản năng
Phần hai:
- Ghét thầy
- Để hình ảnh mẹ sống mãi trong tim
- Tiến lên! Đừng ngoái lại
- Con có " Cool " không?
- Con có thể ngủ niệm củi được không?
- Lựa chọn sinh tử
- Lo lắng lãng phí thời gian
Phần ba:
- Có thắng có bại mới là cuộc sống
- Làm ít được nhiều
- Đừng truyền dịch bệnh
- Bồn cầu và tivi
- Thuốc thần trong sân
- Cẩn thận, kẻo vấp thềm!
- Khi thần tượng ngã
Phần bốn:
- Gu mặc của con
- Mở một cánh cửa
- Khi xa cha mẹ
- Ai là thiên tài thật sự?
- Thế giới này có công bằng không?
- Đi đường cẩn thận
- Vốc nhiều đậu hơn nữa
- Giữ vững bản thân
- Lời cuối
- Phụ lục
- Trích một số tác phẩm của Lưu Dung
Sách doanh trí mong rằng cuốn sách sẽ đem lại những điều thú vị và bổ ích nhất có cha mẹ và cả con cái các bạn nữa!
Download: Click download
No pass
[Ebook] 1001 câu chuyện cảm động.
TÔ MÌ CỦA NGƯỜI LẠ
Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà. Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền! Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: "Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?".
"Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền..." - cô thẹn thùng trả lời. "Được rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì". Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc. "Có chuyện gì vậy?" - ông ta hỏi. "Không có gì. Tại cháu cảm động quá!" - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt. "Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... bả ác độc quá!" - cô bé nói với người bán mì...
Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài: "Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô có một tô mì mà cô đã cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô lại không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?". Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó. "Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì một chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ? Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ: "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con...". Khi bước lên thềm cửa, cô nhìn thấy mẹ đang mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô mừng rỡ nói: "Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong nãy giờ rồi, vào mà ăn ngay cho nóng...". Không thể kềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hy sinh của họ như chuyện đương nhiên... Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời. Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng, nhưng... Liệu có bao giờ chúng ta biết quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?
1001 câu chuyện cảm động sẽ đưa bạn đến những cung bậc cảm xúc khác nhau hết lần này đến lần khác. Những câu chuyện cảm động, vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau... như những gì ta phải trải qua vậy.
Sách doanh trí mong rằng bạn và người thân của mình sẽ nhận ra những điều bình dị nhất qua từng câu chuyện để rồi tất cả cùng yêu thương nhau nhiều hơn
Link ebook: Click download
Pass: sachdoanhtri
Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011
Chúng ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?
Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa? Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!
Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua… Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình. Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình…
Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…
Pama luôn nói không cần ta đền đáp, nhưng con người khát lắm những yêu thương..
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?
SÁCH DOANH TRÍ's Blog
Theo Đắc Nhân Tâm
Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011
EBOOK Phật Học dành cho thiếu niên (Anh-Việt)
1.TÁC GIẢ: Hoàng Phước Đại
2.NỘI DUNG:
Lời giới thiệu
Lúc thiếu thời, Đức Phật đã có những suy nghĩ giống thiếu nhi hôm nay. Các cháu tự hỏi tại sao các chàu bị sốt. Tự hỏi tại sao ông bà các cháu lại chết. Tại sao những ước mơ của các cháu không phải là sự thật. Các cháu tự hỏi về vẻ đẹp và hạnh phúc của cuộc đời.
Bởi vì Đức Phật biết rõ suy nghĩ của trẻ em nói riêng và loài người nói chung, Ngài dạy chúng ta làm thế nào để sống hạnh phúc và có cuộc sống thanh bình. Đạo Phật không phải là niềm tin mù quán vào nơi xa lạ nào đó. Đạo Phật xem xét và suy nghĩ về cuộc sống của chúng ta. Dạy cho chúng ta hiểu về bản thân và làm thế nào để đối phó với những vấn đề rắc rối của bản thân chúng ta. Đạo phật không dựa vào mê tín. Đạo Phật dạy cho chúng ta dựa vào nỗ lực bản thân chúng ta muốn tiến bộ. Đức Phật dạy khoan dung và thương yêu tất cả mọi sinh vật.
Đà Nẵng, ngày 3 tháng 12 năm 2009
Người dịch: Hòang Phước Đại. Pháp danh Đồng An
Introduction
We know that as a child, the Buddha was troubled by some of the same thoughts as children have today. Children wonder why they get sick. They wonder why their grandfather died. They wonder why some people are poor, while others are rich. They wonder why their wishes do not come true. Children also wonder at the beauty and happiness of life.
Because the Buddha knew what was in the hearts of children and mankind, he showed us how to live a happy and peaceful life. Buddhism is not about learning strange beliefs from faraway lands. It is about looking at and thinking about our own lives. It shows us how to understand ourselves and how to cope with our problems. Buddhism is not based on superstition. It teaches us to rely on our own efforts if we want to better ourselves. The Buddha taught tolerance of other faiths and compassion to all living creatures.
Preface
Buddhism Key Stage 2 is the second publication in our series of Buddhist textbooks, and is devised for pupils between the ages of seven and eleven. This edition is produced under the guidelines stipulated in the syllabus prescribed in the UK by the revised National Curriculum of 1994.
The subjects covered in this book are an extension of the theme on the Triple Gem presented in Buddhism Key Stage 1, with the contents augmented to include additional information on the life of the Buddha, his teachings, the development of Buddhism and its characteristics as a religion. Although Buddhist thoughts are formally introduced at this Key Stage, their meaning is confined to an elementary level and explained in the context of everyday experience of pupils in this age group. The brief Introduction is intended to bring into context the spirit behind what the pupils are about to learn, and the selection of Buddhist stories to illustrate the Dharma and Precepts covered in the main contents. As both Pali and Sanskrit words appear in the text, a list of their equivalents is provided at the end of the book for easy reference.
Buddhism Key Stage 2 is accompanied by a Teacher’s Guide which lists instructional objectives, vocabulary and essential points of the text in each Unit. There is also supplementary information and guidance on approach to provide a more effective teaching-learning situation. As it is believed that pupils of this age group are more likely to benefit in the learning process through active participation, activities and discussion topics are suggested in the hope of making these lessons on Buddhism more interesting and mentally stimulating.
We look forward to receiving feedback from both teachers and pupils on this edition with a view of improving the material in the next.
President
The Buddhist Education Foundation (UK)
Lúc thiếu thời, Đức Phật đã có những suy nghĩ giống thiếu nhi hôm nay. Các cháu tự hỏi tại sao các chàu bị sốt. Tự hỏi tại sao ông bà các cháu lại chết. Tại sao những ước mơ của các cháu không phải là sự thật. Các cháu tự hỏi về vẻ đẹp và hạnh phúc của cuộc đời.
Bởi vì Đức Phật biết rõ suy nghĩ của trẻ em nói riêng và loài người nói chung, Ngài dạy chúng ta làm thế nào để sống hạnh phúc và có cuộc sống thanh bình. Đạo Phật không phải là niềm tin mù quán vào nơi xa lạ nào đó. Đạo Phật xem xét và suy nghĩ về cuộc sống của chúng ta. Dạy cho chúng ta hiểu về bản thân và làm thế nào để đối phó với những vấn đề rắc rối của bản thân chúng ta. Đạo phật không dựa vào mê tín. Đạo Phật dạy cho chúng ta dựa vào nỗ lực bản thân chúng ta muốn tiến bộ. Đức Phật dạy khoan dung và thương yêu tất cả mọi sinh vật.
Đà Nẵng, ngày 3 tháng 12 năm 2009
Người dịch: Hòang Phước Đại. Pháp danh Đồng An
Introduction
We know that as a child, the Buddha was troubled by some of the same thoughts as children have today. Children wonder why they get sick. They wonder why their grandfather died. They wonder why some people are poor, while others are rich. They wonder why their wishes do not come true. Children also wonder at the beauty and happiness of life.
Because the Buddha knew what was in the hearts of children and mankind, he showed us how to live a happy and peaceful life. Buddhism is not about learning strange beliefs from faraway lands. It is about looking at and thinking about our own lives. It shows us how to understand ourselves and how to cope with our problems. Buddhism is not based on superstition. It teaches us to rely on our own efforts if we want to better ourselves. The Buddha taught tolerance of other faiths and compassion to all living creatures.
Preface
Buddhism Key Stage 2 is the second publication in our series of Buddhist textbooks, and is devised for pupils between the ages of seven and eleven. This edition is produced under the guidelines stipulated in the syllabus prescribed in the UK by the revised National Curriculum of 1994.
The subjects covered in this book are an extension of the theme on the Triple Gem presented in Buddhism Key Stage 1, with the contents augmented to include additional information on the life of the Buddha, his teachings, the development of Buddhism and its characteristics as a religion. Although Buddhist thoughts are formally introduced at this Key Stage, their meaning is confined to an elementary level and explained in the context of everyday experience of pupils in this age group. The brief Introduction is intended to bring into context the spirit behind what the pupils are about to learn, and the selection of Buddhist stories to illustrate the Dharma and Precepts covered in the main contents. As both Pali and Sanskrit words appear in the text, a list of their equivalents is provided at the end of the book for easy reference.
Buddhism Key Stage 2 is accompanied by a Teacher’s Guide which lists instructional objectives, vocabulary and essential points of the text in each Unit. There is also supplementary information and guidance on approach to provide a more effective teaching-learning situation. As it is believed that pupils of this age group are more likely to benefit in the learning process through active participation, activities and discussion topics are suggested in the hope of making these lessons on Buddhism more interesting and mentally stimulating.
We look forward to receiving feedback from both teachers and pupils on this edition with a view of improving the material in the next.
President
The Buddhist Education Foundation (UK)
3.DOWNLOAD:
Pass: sachdoanhtri
Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011
Người trẻ nghĩ về câu chuyện: Peter và sợi dây thần
Tôi rất thích câu chuyện thần tiên có tựa là "Peter và sợi dây thần" dành cho những đứa trẻ. Nhưng chứa trong nó là những bài học vô cùng quý giá.
Peter là một cậu bé nhỏ nhắn nhưng hết sức hiếu động. Mọi người ai cũng yêu quý Peter. Nhưng cậu bé lại có một khuyết điểm.
- Khuyết điểm gì?
- Peter không biết nâng niu những khoảnh khắc hiện tại. Khi ngồi trong lớp thì cậu lại nghĩ đến giờ ra chơi. Đến giờ ra chơi thì cậu lại mơ đến kỳ nghỉ hè. Cứ thế Peter không ngừng mơ mộng chẳng còn thời gian để tận hưởng cuộc sống. Một sáng nọ, Peter tản bộ trong một khu rừng. Đến khi mệt, cậu ngồi nghỉ bên một gốc cây và ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cậu nghe có ai đó đang gọi tên mình. Một bà cụ đã rất già với mái tóc trắng như sương tuyết, và khuôn mặt nhăn nheo. Bà đưa cho Peter một quả bóng nhỏ có một cái lỗ ở chính giữa được nối với bên ngoài thông qua một sợi dây dài bằng vàng.
- "Peter !" - Bà cụ gọi - "Đây là sợi dây của cuộc đời cháu. Nếu cháu kéo nhẹ sợi dây này, thì một ngày của cháu sẽ trôi qua chạm rãi. Còn nếu cháu kéo mạnh, một ngày sẽ trôi qua trong vòng vài phút. Và nếu cháu kéo bằng tất cả sức lực của mình, cuộc đời cháu sẽ trôi qua trong vòng vài ngày thôi."
Đôi mắt Peter sáng lên như có hàng nghìn ngọn đuốc rực cháy. "Cháu có thể có nó không thưa bà?" Bà cụ khẽ cười gật đầu, và đặt quả bóng cùng sợi dây thần vào tay Peter.
Ngày hôm sau, Peter ngồi học trong lớp nhưng cảm thấy hết sức buồn chán. Nhớ đến món đồ chơi mới của mình, cậu lấy nó ra và kéo nhẹ sợi dây thần kỳ được cuộn trong quả bóng. Rất nhanh chóng, cậu thấy mình đang ở nhà và ngồi giữa những đồ chơi yêu thích của mình. Quá thích thú, cậu kéo mạnh sợi dây và trở thành một chàng thanh niên cao lớn, khỏe mạnh, tuấn tú. Nhưng Peter vẫn chưa hài lòng. Thay vì tận hưởng giây phút hiện tại, cậu lại tiếp tục nghĩ đến tương lai. Một lần nữa cậu lại tiếp tục kéo sợi dây thần kỳ. Nhiều năm trôi qua chỉ trong nháy mắt và Peter đã trở thành một người đàn ông tuổi trung niên. Lúc này cậu đã lập gia đình và có những đứa con. Mái tóc đen ngày nào đã lốm đốm bạc nhưng Peter vẫn còn chưa học được cách sống trong hiện tại. Và một lần nữa, cậu lại kéo sợi dây thần kỳ và chờ đợi tương lai.
Chẳng mấy chốc, Peter biến thành ông già 90 tuổi với mái tóc bạc trắng. Vợ cậu đã qua đời, còn những đứa con thì đã khôn lớn và có cuộc sống riêng. Với dáng người lom khom, và bước đi khó nhọc, lần đầu tiên trong đời, Peter cảm thấy tiếc nuối vì đã không sống hết mình, không tận hưởng cuộc sống khi mình còn sung sức. Cậu chưa bao giờ đi câu cá cùng các con của mình hay tản bộ cùng vợ trong một đêm trăng sáng.
Với tâm trạng buồn bã, Peter cố bước những bước đi nặng nhọc và rồi cậu đã đi vào khu rừng mà trước kia cậu thường đến. Khi đặt chân lên thảm cỏ ngoài rừng, cậu nhận ra những chồi non ngày trước đã trở thành những cây sồi khổng lồ. Cậu chọn một gốc cây lớn sạch để ngồi dựa, hương cỏ cây thơm ngát cùng với những làn gió nhè nhẹ đã khiến cậu ngủ thiếp đi.
Hình như có ai đó đang gọi mình, đó là một giọng nói quen thuộc...
Mạnh Nguyễn
Sách DOANH TRÍ's Blog
Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011
Vào được Đại học có phải thành công?
Đại Học là một thành công?
Không,Đại Học là một thử thách.Nó không phải là con đường trải đầy hoa hồng vì bao nhiêu những con người ưu tú,những bộ óc thông minh và khuôn mặt sang láng đã phải đương đầu với nó với thái độ bất lực,tâm lý thất bại.Và cuối cùng,những con người đó từ bỏ ước mơ của cuộc đời mình.
Thế là đã kết thúc đợt thi lần 1 kì thi Đại học.Các em học sinh háo hức và hồi hộp vượt chướng ngại vật đầu tiên của cuộc đời.Hi vọng,khao khát và những nỗ lực của các em sẽ được đền đáp hay thay vào đó là những giọt nước mắt tiếc nuối,cảm giác thất vọng trong những tâm hồn trong trẻo.
Vâng,cho dù kết quả có thế nào đi chăng nữa.Tôi xin chúc các em giữ được mơ ước của cuộc đời mình,giữ được niềm tin vào bản thân và hi vọng vào một tương lai tốt đẹp.Các em hãy sống vui vẻ từng ngày từ nay đến khi cuộc thi kết thúc và cho mãi đến sau này.
Khi tôi viết cuốn sách “Sinh viên! bạn là sư tử hay thỏ?” ,Tôi biết rằng cuốn sách không chỉ dành cho sinh viên,nó dành cho tất cả những ai đã,đang và sẽ có tuổi trẻ,nó dành cho tất cả thanh niên Việt Nam có hoài bão hay vẫn sống trong vỏ bọc của một chiếc hộp cũ kĩ bé nhỏ và xấu xí nào đó.Tôi viết nó bằng tâm huyết cuộc đời mình.Và bây giờ,khi viết lá thư này,tôi vẫn một niềm đau đáu đó,khao khát đó và nhiệt huyết đó.Tôi muốn nói đôi lời nhắn nhủ tới những mầm tương lai của đất nước,những cô cậu học trò sắp bước vào trận thi đấu lớn đầu tiên của cuộc đời mình…
Đại học là một thử thách
Vì thế đừng dừng lại khi bạn đã bước được một chân qua chiếc cửa đó.Bạn phải đứng vứng trong đó bằng cả đôi bàn chân mình.Bạn cũng đừng bao giờ nhìn lại,vì quá khứ thành công của bạn chỉ là sự mờ ảo,là sự cản trở cho việc chinh phục những mục tiêu lớn trong tương lai.Có rất nhiều bạn trẻ mà tôi biết,đã không còn giữ gìn được sự chăm chỉ,đức cần cù,khả năng sang tạo sau khi bước vào môi trường của Đại học – môi trường của sự tự do và tự quản.Sau khi kết thúc kì thi,hãy dành thời gian để lên kế hoạch cho cuộc đời mình.Hãy tìm gặp những người đi trước.Hãy đăng kí các khóa học và hãy chuẩn bị để tiếp tục một cuộc chiến đấu mới.
Nếu bạn gặp rủi ro,và nếu may mắn chưa mỉm cười với bạn.Hãy cứ yên lòng.Thời gian của bạn không bao giờ trôi vô ích.Bạn có thêm một năm nữa để suy nghĩ,để hiểu về chính mình.Bạn có thêm thời gian để chọn lựa,và biết đâu bạn lại chẳng chọn được cho mình được ngôi trường,nghề nghiệp muốn theo đuổi phù hợp với khả năng,sở thích của mình hơn thì sao.Dĩ nhiên rồi,ước mơ của bạn sẽ không bao giờ tắt chỉ vì bạn cầm ngọn đuốc đi sau so với bạn bè.Hãy tin rằng,ngọn đuốc bạn đang mang có thể không về đích sớm nhất,nhưng sẽ là ngọn đuốc sáng nhất.Hãy lấy lại tinh thần,nghỉ ngơi một thời gian,hồi phục sức khỏe và chuẩn bị cho kì thi vào năm tới,hãy làm cho chắc chắn những kiến thức bạn vẫn còn mông lung…
Đừng trông chờ vào bố mẹ:
Đi đến đây là bạn phải tự bước bằng đôi chân của chính mình rồi.Đừng bao giờ hi vọng bố mẹ sẽ xuất hiện mỗi khi bạn gây ra rắc rối.Bạn phải tự chịu trách nhiệm cho những suy nghĩ và việc làm của chính mình.
Đừng trông chờ vào bố mẹ.Và cũng đừng để họ phải lo lắng.Hãy làm những việc mà mình thích nhưng cũng hãy làm những việc mà bố mẹ của mình muốn.Bố mẹ đã cho mình 18 năm cuộc sống,vì thế đừng bao giờ để bản thân trở thành một gánh nặng.
Bạn có thể đi làm thêm để trang trải cuộc sống.Bạn có thể giao lưu để tích lũy mối quan hệ.Hoặc bạn có thể học thêm thứ này thứ kia để tăng cường sự hiểu biết.Nhưng tất cả những thứ đó phải được làm một cách có trách nhiệm,có tổ chức và có kế hoạch.Công việc quan trọng nhất của học Đại Học là học.Vì thế đừng bao giờ để gia đình phải bận lòng vì chuyện học của mình.Hãy làm tốt việc chính trước,các việc phụ chỉ là sự bổ sung.Bạn có thể kiếm tiền nếu bạn có khả năng và vẫn đảm bảo việc học được tốt,sắp xếp thời gian được hợp lý; nhưng nếu không hãy dành công việc đó cho đến khi bạn ra trường.
Bố mẹ không phải lúc nào cũng đúng về những quyết định cho cuộc đời của bạn.Nhưng cho đến khi bạn chưa nghĩ được cách sẽ sống ra sao,trang trải chi phí và sống tốt thế nào thì hãy nghe những gì bố mẹ khuyên bảo.Tuy vậy,đừng bao giờ trông chờ vào bố mẹ,hãy đứng bằng đôi chân của chính mình.
Hãy là một người có lý tưởng,có ước mơ:
Nếu trường phổ thông không trang bị cho bạn kĩ năng hoạch địch mơ ước,không cho bạn cơ hội thời gian suy nghĩ về lý tưởng thì Đại học là môi trường để bạn thỏa thích làm việc đó.
Tuy nhiên,có rất nhiều bạn trẻ vào Đại học chỉ với một tâm lý: Ra trường,lấy bằng và kiếm một công việc đủ sống.Như vậy có phải phí hoài năm tháng tuổi trẻ,phí hoài công sức đào tạo và phí hoài cuộc sống này.Nếu chỉ xác định sống cho mình thôi bạn sẽ chẳng bao giờ vượt qua được những thử thách to lớn của cuộc đời.Bạn sẽ chẳng có mấy người quan tâm bạn.Và dĩ nhiên rồi,bạn sẽ sống một cuộc đời buồn tẻ.Người không có lý tưởng thì giống như một người đi vào bóng tối mà không có đuốc.Người không có mơ ước thì giống như người lạc trong rừng mà không có la bàn.Vô phương vô hướng.Chỉ phí hoài những ngày tháng quý giá của tuổi trẻ mà thôi.
Hãy chọn cho mình một tính cách:
Sinh viên,thời điểm mà bạn được lựa chọn.Đại học,môi trường cho bạn tự quyết định cuộc đời mình.Bạn sẽ không phải phụ thuộc vào hoàn cảnh sống.Bạn được chọn cách để đối diện với cuộc đời,hoặc bạn có thể ngồi đấy mà mong chờ những điều kì diệu.
Tính cách bạn cũng sẽ được hình thành từ đây.Khi tính cách của bạn phù hợp với mẫu người mà bạn muốn trở thành,cộng với niềm đam mê và sự nỗ lực,bạn sẽ trở thành như bạn đã tưởng tượng.Vì bạn được lựa chọn cho mình một tính cách,một cách sống,vì thế hãy lựa chọn cho đúng đắn và dứt khoát.Đừng tỏ ra mềm yếu,than vãn hay đổ lỗi.Nếu sau này bạn gặp trục trặc,bạn vấp ngã trong cuộc đời,đó là lỗi của bạn.Đừng kêu ca về bố mẹ bạn,nhà trường hay bất cứ điều gì khác ngoài bạn.Bạn được lựa chọn cơ mà.
Tôi không nói những tính cách được xây dựng trên nền tảng gia đình phải xóa bỏ.Tuy nhiên,những gì không còn phù hợp hoặc thiếu sót để bạn thành công thì cần được loại trử.Hãy bổ sung những phẩm chất mới mà gia đình và trường phổ thông không xây dựng cho bạn.Hãy tự làm điều đó vì bạn đã là một công dân trưởng thành.
Đừng tin vào những điều tiêu cực mà các khóa trước nói lại:
Bởi vì đó chỉ là cái nhìn phiến diện của những lớp sinh viên đi trước mà thôi.Nếu môi trường nơi bạn học sau này xuất hiện sự tiêu cực,biến chất,hãy xắn tay lên giải quyết nó chứ đừng adua theo hoặc à ơi cho qua chuyện.Nếu không phải các bạn làm việc đó,thử hỏi ai sẽ làm? Những con người già cỗi chắc?
Bạn là một tờ giấy trắng.Hãy viết lên đó những trang đẹp nhất của đời sinh viên.Đừng tiêu cực trong học tập,vì nếu một lần bạn vi phạm nguyên tắc thì suốt đời bạn sẽ là người sống không nguyên tắc.
Hãy chọn cho mình một lối sống lành mạnh và kỉ luật.Vì những thói quen tốt sẽ cho bạn một tính cách tốt,một tính cách tốt giúp bạn có một cuộc đời thành công và hạnh phúc.
Đừng tin vào những điều tiêu cực,cũng đừng chơi với những cựu sinh viên tiêu cực.Họ cho bạn vấn đề nhưng không bao giờ đưa ra được giải pháp có ích.Hãy kết bạn với những sinh viên suất sắc,hãy học hỏi họ.Đừng ngại giao lưu và đừng suốt ngày ngồi lỳ trong phòng với máy tính.Hãy mở rộng mối quan hệ của bạn một cách có chọn lọc và kế hoạch.
Và cuối cùng,đừng bao giờ sợ hãi
Sợ hãi sẽ lấy đi của bạn sự bình tĩnh,sự tập trung và minh mẫn.Nếu bạn sợ hãi trước kì thi này,bạn sẽ chẳng bao giờ vượt qua được nó.Khi vào Đại Học bạn lại sợ thầy cô,điểm số,sợ quyền lực,sợ những bất công và gian trá,bạn sẽ chẳng bao giờ bước ra được cuộc sống với chứng nhận là một Sinh viên thành công.Hãy đi xuyên qua nỗi sợ thay vì trốn tránh nó.Hãy làm chủ cuộc sống của mình từ nay đến hết cuộc đời,và hãy trở thành một Sư tử,mộtSinh viên thành công!
Chúc các bạn học sinh thi đạt kết quả cao.
Chúc các bạn giữ vững được ước mơ của mình
Người bạn đồng hành cùng các bạn
Nguyễn Đức
(Tác giả cuốn sách Sinh viên!Bạn là sư tử hay thỏ?)
Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011
Cay đắng cử nhân 2 bằng giỏi bán trà đá
Tấm bằng đỏ (bằng tốt nghiệp Đại học loại giỏi) có thể là giấc mơ của hàng triệu người, nhưng lại quá đỗi tầm thường đối với chị Ngô Thị Phương T (cựu sinh viên của Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội). Chủ nhân của hai tấm bằng đỏ này đang phải mưu sinh bằng nghề bị một số người coi là “tầm thường” nhất trong xã hội: Bán trà đá!
Mòn mỏi tìm việc
Tôi gặp T trong một chiều Hà Nội nắng như đổ lửa. Dưới tán cây bên lề đường Nguyễn Khang (quận Cầu Giấy), cô gái nhỏ nhắn thoăn thoắt rót nước mời khách. Cô tên đầy đủ là Ngô Thị Phương T (23 tuổi, quê Thái Nguyên). Hơn 1 năm nay, T là chủ nhân của hai tấm bằng đỏ chuyên ngành Kế toán và chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng nhưng hiện bán trà đá mới là công việc chính mang lại thu nhập hàng ngày cho cô gái này.
Tôi gặp T trong một chiều Hà Nội nắng như đổ lửa. Dưới tán cây bên lề đường Nguyễn Khang (quận Cầu Giấy), cô gái nhỏ nhắn thoăn thoắt rót nước mời khách. Cô tên đầy đủ là Ngô Thị Phương T (23 tuổi, quê Thái Nguyên). Hơn 1 năm nay, T là chủ nhân của hai tấm bằng đỏ chuyên ngành Kế toán và chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng nhưng hiện bán trà đá mới là công việc chính mang lại thu nhập hàng ngày cho cô gái này.
Hỏi ra mới biết, T đã từng đi làm cho một ngân hàng với vị trí chuyên viên quan hệ khách hàng cá nhân, nhưng một thời gian sau cô xin nghỉ việc. Phương T giải thích: “Mình thấy công việc đó không phù hợp với bản thân, thiên nhiều về kỹ năng hơn là kiến thức chuyên môn mà mình đã học”. Nói về sự rủi ro trong nghề, cô thẳng thắn: “Công việc chính là tìm kiếm khách hàng để mở các tài khoản ngân hàng, thường xuyên phải đi lại rất nhiều, bất kể thời tiết. Gặp phải khách hàng tốt thì không sao, nhưng cũng có người luôn tìm cách lôi kéo mình đi uống nước, đi chơi với họ thì mới mở tài khoản”.
Sau thất bại lần đầu, Phương T rà soát lại tất cả các công việc có thể xin được tại các ngân hàng, công ty kiểm toán hiện nay, phần đa đều rơi vào các vị trí: Chuyên viên quan hệ khách hàng, nhân viên tín dụng, giao dịch viên, trợ lý kiểm toán. Thế nhưng Phương T đã gửi hàng chục hồ sơ đến các ngân hàng, các công ty kiểm toán tại Hà Nội mà vẫn không thấy hồi âm; hoặc cô bị “trượt vỏ chuối” ngay vòng đầu phỏng vấn.
Trong khi chờ đợi được đơn vị tiếp theo phỏng vấn, cô quyết định mở quán bán trà đá vì “những công việc tạm thời thường tốn thời gian, công sức và đòi hỏi phải có hợp đồng từ 2-3 tháng trở lên nên có sự ràng buộc, khi mình tìm được việc mới thì không thể nghỉ ngang được”. Ngừng một chút, cô gái xứ chè nói tiếp: “Hơn nữa, bán trà đá mang lại thu nhập khá mà thời gian lại rất linh động, không gò bó”.
Vậy cơ ngơi “kinh doanh” của Phương T là gì? Đó đơn giản là chục chiếc ghế nhựa, phích nước nóng, thùng đựng đá, giỏ đựng cốc kèm vài chai nước ngọt, gói kẹo lạc, kẹo cao su, thuốc lá… Những “dụng cụ” ấy và “nghề” bán trà đá tưởng như không có giá trị gì nhưng nó đã giúp Phương T chi trả được phí sinh hoạt hàng ngày và còn dành dụm ra được một khoản tiền làm vốn liếng sau này.
Tủi thân “tốt nước sơn hơn tốt gỗ”
T cho biết: “Một số ngân hàng có sự phân biệt ngầm rằng chỉ tuyển duy nhất cử nhân một số trường như Học viện Tài chính, Đại học Kinh tế quốc dân, Học viện Ngân hàng. Những hồ sơ của ứng viên tốt nghiệp trường khác nếu có gửi đến, họ cũng không nhận”. Phát hiện này lúc đầu khiến cô sốc thực sự, vì cử nhân chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng do các trường đại học khác đào tạo sẽ không có cơ hội làm việc tại các ngân hàng lớn, và như vậy, ngay từ khi mới bước chân vào giảng đường đại học, các sinh viên đã mất đi khả năng ứng tuyển vào những nơi đó.
T cho biết: “Một số ngân hàng có sự phân biệt ngầm rằng chỉ tuyển duy nhất cử nhân một số trường như Học viện Tài chính, Đại học Kinh tế quốc dân, Học viện Ngân hàng. Những hồ sơ của ứng viên tốt nghiệp trường khác nếu có gửi đến, họ cũng không nhận”. Phát hiện này lúc đầu khiến cô sốc thực sự, vì cử nhân chuyên ngành Tài chính – Ngân hàng do các trường đại học khác đào tạo sẽ không có cơ hội làm việc tại các ngân hàng lớn, và như vậy, ngay từ khi mới bước chân vào giảng đường đại học, các sinh viên đã mất đi khả năng ứng tuyển vào những nơi đó.
| “Cơ ngơi” kinh doanh của Phương T |
Từ những khó khăn khi đi xin việc của bản thân, T nghiệm ra rằng: “Người ta cứ bảo cầm bằng giỏi thì dễ xin việc nhưng thực tế chưa chắc đã diễn ra như vậy. Bây giờ nhiều người có tư tuởng chỉ cần có tiền thì cái gì cũng có thể “chạy” được. Lại thêm chuyện bằng thật – bằng giả lẫn lộn nên nhà tuyển dụng cũng chẳng nhìn vào bằng cấp của ứng viên nữa”. Thậm chí, tấm bằng giỏi đã có lúc trở thành chướng ngại khi nhà tuyển dụng không muốn tuyển những người như Phương T. Họ cho rằng những người có năng lực sẽ dễ dàng chuyển sang chỗ khác làm khi họ có cơ hội. Vì thế, họ tuyển những người họ cho rằng có khả năng làm việc lâu dài và ổn định tại đơn vị của họ. “Sinh viên bây giờ ra trường, cao thì không với tới mà thấp thì lại không thông, không tuyển” – T đúc rút từ kinh nghiệm bản thân.
Quy trình xin việc hiện nay tại các công ty, ngân hàng về cơ bản đều trải qua hai khâu là thi viết và phỏng vấn. Trong đó, Phương T gặp rất nhiều vấn đề khó khăn trong phỏng vấn xin việc: “Tại nhiều vị trí, thi viết chỉ là hình thức, còn phỏng vấn mới quyết định một người có được tuyển vào làm hay không. Các nhà tuyển dụng tuy có vị trí cao trong công ty, giỏi về chuyên môn nhưng chưa chắc đã là nhà tuyển dụng giỏi. Họ đưa ra quy trình phỏng vấn thiếu chuyên nghiệp và mang nặng cảm tính”. Cảm tính ở đây trước hết là việc ưu tiên tuyệt đối cho những người có thế mạnh về ngoại hình. Do đó, nhiều người trình độ không cao, thậm chí còn hạn chế nhưng chỉ cần có ngoại hình bắt mắt và khả năng giao tiếp linh hoạt là có thể tìm được những công việc tốt hơn những người sở hữu nhiều chất xám nhưng có phần kém về nhan sắc và không hoạt ngôn.
Bên cạnh đó, những câu hỏi phỏng vấn nhiều khi còn mang nặng tính đánh đố, khó như… tìm đường đi lên giời, thậm chí là những vấn đề hoàn toàn không liên quan đến chuyên môn như: Có biết uống rượu không? Đã có bạn trai chưa?… Lần đầu tiên tham gia phỏng vấn tại một ngân hàng, khi gặp kiểu câu hỏi này, T đã “trượt vỏ chuối” và cô cho rằng lần đó mình đã thất bại vì… không biết uống rượu!
Chưa hết, một vấn đề nan giải hơn đối với các sinh viên mới ra trường đó là khi còn ngồi trên ghế giảng đường, họ chỉ được học những lý thuyết xa rời thực tế, không được thực hành, chẳng hạn như học kế toán nhưng chưa bao giờ được cầm vào sổ sách. Chính vì thế, khi gặp phải các câu hỏi liên quan đến kiến thức chuyên môn thực tế, cách giải quyết những rắc rối trong công việc thì họ cũng không trả lời được.
Bài học cay đắng
Bài học đầu đời khi đi xin việc đã khiến Phương T rút ra được kinh nghiệm xương máu, đó là muốn phát triển lâu dài để tìm kiếm cơ hội thăng tiến trong tương lai thì trước hết công việc đó phải phù hợp với chuyên môn, trình độ và năng lực của bản thân. Những công việc mà T mong muốn chính là được làm việc tại các vị trí: Kiểm toán viên, nhân viên phòng nguồn vốn, kinh doanh nguồn vốn, thanh toán… nhưng những vị trí này đều có sự cạnh tranh quá lớn, và ưu thế luôn thuộc về những người có kinh nghiệm chứ không phải là những sinh viên mới ra trường. Thêm vào đó, kinh nghiệm của cô cho thấy, bằng cấp chưa phải là “tay vịn” vững chắc để có thể xin việc làm phù hợp mà tiền và mối quan hệ mới chính là chỗ dựa để có thể mở các cánh cửa và sở hữu những chiếc ghế êm ái.
Bằng cấp chưa phải là “tay vịn” vững chắc để có thể xin việc làm phù hợp mà tiền và mối quan hệ mới chính là chỗ dựa để có thể mở các cánh cửa và sở hữu những chiếc ghế êm ái.
Sau nhiều lần ứng tuyển không thành, T rút ra kinh nghiệm rằng: “Các kỹ năng “mềm” có vai trò rất quan trọng, nhiều khi nó lại có vai trò còn lớn hơn cả năng lực học tập khi đi xin việc”. Để có được công việc tốt như mong muốn, ngoài các kiến thức cơ bản đã học ở nhà trường, sinh viên nên trang bị thêm cho mình các kiến thức chuyên môn về ngành nghề yêu thích; các kỹ năng “mềm” như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng trình bày… và vốn kiến thức về tiếng Anh”.
“Tâm lý sinh viên ra trường là sợ thất nghiệp nên áp lực tìm việc rất lớn, nhưng quá sốt sắng sẽ dễ sai lầm. Mình trước đây cứ cắm đầu vào làm rồi mới nhận ra công việc đó không phù hợp, lại mất thời gian tìm việc khác” – T nói. Vì vậy, sinh viên mới ra trường cần tìm hiểu rõ ràng về công việc mình sắp đăng ký, cũng như môi trường làm việc xem có thực sự phù hợp với bản thân hay không để tránh việc đi đường vòng và lại trở về điểm xuất phát.
Bài học đầu đời khi đi xin việc đã khiến Phương T rút ra được kinh nghiệm xương máu, đó là muốn phát triển lâu dài để tìm kiếm cơ hội thăng tiến trong tương lai thì trước hết công việc đó phải phù hợp với chuyên môn, trình độ và năng lực của bản thân. Những công việc mà T mong muốn chính là được làm việc tại các vị trí: Kiểm toán viên, nhân viên phòng nguồn vốn, kinh doanh nguồn vốn, thanh toán… nhưng những vị trí này đều có sự cạnh tranh quá lớn, và ưu thế luôn thuộc về những người có kinh nghiệm chứ không phải là những sinh viên mới ra trường. Thêm vào đó, kinh nghiệm của cô cho thấy, bằng cấp chưa phải là “tay vịn” vững chắc để có thể xin việc làm phù hợp mà tiền và mối quan hệ mới chính là chỗ dựa để có thể mở các cánh cửa và sở hữu những chiếc ghế êm ái.
Bằng cấp chưa phải là “tay vịn” vững chắc để có thể xin việc làm phù hợp mà tiền và mối quan hệ mới chính là chỗ dựa để có thể mở các cánh cửa và sở hữu những chiếc ghế êm ái.
Sau nhiều lần ứng tuyển không thành, T rút ra kinh nghiệm rằng: “Các kỹ năng “mềm” có vai trò rất quan trọng, nhiều khi nó lại có vai trò còn lớn hơn cả năng lực học tập khi đi xin việc”. Để có được công việc tốt như mong muốn, ngoài các kiến thức cơ bản đã học ở nhà trường, sinh viên nên trang bị thêm cho mình các kiến thức chuyên môn về ngành nghề yêu thích; các kỹ năng “mềm” như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng trình bày… và vốn kiến thức về tiếng Anh”.
“Tâm lý sinh viên ra trường là sợ thất nghiệp nên áp lực tìm việc rất lớn, nhưng quá sốt sắng sẽ dễ sai lầm. Mình trước đây cứ cắm đầu vào làm rồi mới nhận ra công việc đó không phù hợp, lại mất thời gian tìm việc khác” – T nói. Vì vậy, sinh viên mới ra trường cần tìm hiểu rõ ràng về công việc mình sắp đăng ký, cũng như môi trường làm việc xem có thực sự phù hợp với bản thân hay không để tránh việc đi đường vòng và lại trở về điểm xuất phát.
Vậy mấu chốt của vấn đề nằm ở đâu? Có phải kĩ năng xã hội của bạn Phương T quá tồi,hay tại những tiêu cực trong xã hội?
Bạn! bạn đã giải quyết cuộc sống của mình sau khi ra trường? Bạn có cảm thấy chán trường với cuộc sống vì không xin được một chỗ làm như ý? Và bạn nghĩ mình thành công hay thất bại là do đâu?
Xin hãy gửi những bình luận cho chúng tôi và chia sẻ những suy nghĩ quý báu của bạn với tất cả mọi người trong cộng đồng Sách DOANH TRÍ này.
Trân trọng!
Sách DOANH TRÍ's Blog
(Theo Pháp luật VN)
Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011
BỎ HỌC LÀM KINH DOANH ĐA CẤP
“ Làm kinh doanh đa cấp bây giờ là cơ hội vô cùng lớn, người mới mà bỏ cuộc làm là người không biết gì, người làm lâu rồi mà bỏ cuộc là người đần độn”
Đó là câu nói của một Sponsor làm trong công ty có tên là HTĐ nói với những thành viên trong đội nhóm của mình. Họ đều là sinh viên của các trường đại học lớn, họ dủ nhau làm kinh doanh đa cấp, họ nói nhau bảo lưu đại học lại để tập trung vào kinh doanh đa cấp. Họ được dạy rằng: Phải có ý chí, đam mê và rằng đây là một cơ hội có một không hai….. Thế nhưng có một thực tế rằng: Họ là những người đi xe đạp, ăn mì gói, ở nhà thuê….. nhưng lao vào làm kinh doanh đa cấp một cách cuồng nhiệt mà không hề biết rằng: Phải chăng họ là những con thiêu thân đang lao vào ngọn đèn.
Đó là câu nói của một Sponsor làm trong công ty có tên là HTĐ nói với những thành viên trong đội nhóm của mình. Họ đều là sinh viên của các trường đại học lớn, họ dủ nhau làm kinh doanh đa cấp, họ nói nhau bảo lưu đại học lại để tập trung vào kinh doanh đa cấp. Họ được dạy rằng: Phải có ý chí, đam mê và rằng đây là một cơ hội có một không hai….. Thế nhưng có một thực tế rằng: Họ là những người đi xe đạp, ăn mì gói, ở nhà thuê….. nhưng lao vào làm kinh doanh đa cấp một cách cuồng nhiệt mà không hề biết rằng: Phải chăng họ là những con thiêu thân đang lao vào ngọn đèn.
Có những trường đại học tại TPHCM mà có sinh viên hơn nửa khoa bỏ học để đi làm kinh doanh đa cấp, tình trạng đó đã làm cho nhà trường đã phải ra văn bản thông báo: Nếu phát hiện ra sinh viên nào làm kinh doanh đa cấp thì sẽ đuổi học 1 năm. Nếu sinh viên làm kinh doanh đa cấp mà dủ bạn trong trường cùng làm thì sẽ bị đuổi học vĩnh viên.
Có rất nhiều cha mẹ vùng sâu vùng xa, cả cuộc đời nghèo khó lo kiếm tiền cho con ăn học để vào được đại học. Khi con vào đại học rồi, cha mẹ mừng vui, đêm ngày cực khổ, làm lụng vất vả để cho con có tiền đóng học, có tiền trả tiền thuê nhà…. Thế nhưng có nhiều sinh viên nghèo nghe theo những lời rủ rê của bạn bè đi kinh doanh đa cấp nên đã bỏ học, nhiều bạn dùng chính những đồng tiền cha mẹ gửi cho để đóng học nhưng lại đem đi làm kinh doanh đa cấp. Các bạn đâu có biết rằng mình đang bị lợi dụng, đang dẫm đạp lên lòng yêu thương của cha mẹ mình. Các bạn đang phá hủy đi niềm hy vọng của cha mẹ và phá hủy chính tương lai cuộc đời mình.
Và khi những người cha mẹ phát hiện ra con mình như vậy, đã căm giận ngành kinh doanh đa cấp, nên án ngành nghề đó. Chính những công ty luôn đi tìm kiếm và lôi kéo sinh viên như vậy đã làm méo mó đi cái nhìn nhận của rất nhiều người khác về kinh doanh đa cấp Việt nam.
Rất nhiều người làm kinh doanh đa cấp đã bỏ cuộc chính là bởi vì kinh doanh đa cấp cũng là kinh doanh, mà đã là kinh doanh theo phải nghiêm túc, xây dựng nền tảng tốt thì mới thành công được. Hãy nhìn lại xem có bao nhiêu sinh viên đi xe đạp, ăn mì gói trường kỳ, ở nhà thuê… mà thành công. Hãy xem 1000 người thì có bao nhiêu người thành công, có lẽ tỉ lệ chưa đến 1%. Vậy tại sao các bạn lại lao vào nơi mà tỷ lệ thành công thấp như vậy.
Có rất nhiều cha mẹ vùng sâu vùng xa, cả cuộc đời nghèo khó lo kiếm tiền cho con ăn học để vào được đại học. Khi con vào đại học rồi, cha mẹ mừng vui, đêm ngày cực khổ, làm lụng vất vả để cho con có tiền đóng học, có tiền trả tiền thuê nhà…. Thế nhưng có nhiều sinh viên nghèo nghe theo những lời rủ rê của bạn bè đi kinh doanh đa cấp nên đã bỏ học, nhiều bạn dùng chính những đồng tiền cha mẹ gửi cho để đóng học nhưng lại đem đi làm kinh doanh đa cấp. Các bạn đâu có biết rằng mình đang bị lợi dụng, đang dẫm đạp lên lòng yêu thương của cha mẹ mình. Các bạn đang phá hủy đi niềm hy vọng của cha mẹ và phá hủy chính tương lai cuộc đời mình.
Và khi những người cha mẹ phát hiện ra con mình như vậy, đã căm giận ngành kinh doanh đa cấp, nên án ngành nghề đó. Chính những công ty luôn đi tìm kiếm và lôi kéo sinh viên như vậy đã làm méo mó đi cái nhìn nhận của rất nhiều người khác về kinh doanh đa cấp Việt nam.
Rất nhiều người làm kinh doanh đa cấp đã bỏ cuộc chính là bởi vì kinh doanh đa cấp cũng là kinh doanh, mà đã là kinh doanh theo phải nghiêm túc, xây dựng nền tảng tốt thì mới thành công được. Hãy nhìn lại xem có bao nhiêu sinh viên đi xe đạp, ăn mì gói trường kỳ, ở nhà thuê… mà thành công. Hãy xem 1000 người thì có bao nhiêu người thành công, có lẽ tỉ lệ chưa đến 1%. Vậy tại sao các bạn lại lao vào nơi mà tỷ lệ thành công thấp như vậy.
Hãy tưởng tượng 4 năm sau đó, bạn nhận ra rằng mình làm không thành công và tôi cam đoan các bạn sẽ không thành công, việc học đại học cũng dỡ dang, tương lai các bạn thế nào?
Vậy cần phải làm sao?
Tôi là Nguyễn Tiến Dũng – Làm trong ngành kinh doanh đa cấp đến nay đã hơn 10 năm, tôi đã có hệ thống hàng chục ngàn người trong nước và Quốc tế. Tôi đã nhận được rất nhiều giá trị tưởng thưởng từ kinh doanh đa cấp. kinh doanh đa cấp đã giúp tôi thay đổi hoàn toàn chất lượng cuộc sống của mình. Tôi đã có được tự do và cảm thấy tự hào với ngành nghề mình đang làm.
Tuy nhiên tôi khuyên các bạn sinh viên hãy ngừng lại ngay và tập trung vào học đại học. Công việc của bạn cần làm lúc này là học cho tốt. Các bạn cần tốt nghiệp vì đó là kỳ vọng của cha mẹ, đó là nền tảng để bạn tiến xa hơn trong tương lai.
Với kinh doanh đa cấp, nếu bạn rất yêu ngành nghề này và bạn với mục đích là lúc này có môi trường để học hỏi, để rèn luyện, để thực tập thì rất nên làm.
Trong kinh doanh đa cấp, để tham gia với một công ty nào đó, Không quan trọng là việc bạn bắt tay vào sớm hay muộn, mà điều quan trọng nhất là rèn luyện chính bản thân con người mình, nâng tầm nhìn của mình lên.
Bài viết được trích từ những dòng tâm sự của một chiến binh làm kinh doanh theo mạng.Anh đã thành công,và anh đã trả những cái giá cho sự thành công đó.
Vậy theo các bạn:
-Kinh doanh đa cấp tốt hay xấu?
-Bỏ học để làm kinh doanh đa cấp là đúng hay không?
-Bạn đã từng làm kinh doanh đa cấp chưa? Trải nghiệm và những bài học bạn rút ra được là gì?
-Bạn có phải là người trong một triệu người.Bạn có phải là một chiến binh làm kinh doanh theo mạng? Hãy chia sẻ với mọi người những thành công mà bạn đã gặt hái được
Sách DOANH TRÍ's Blog trân trọng!
Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011
10 lời khuyên của Bill Gates dành cho bạn trẻ
Trước khi về hưu vào đầu tháng 7 năm 2008, Bill Gates – ông chủ của tập đoàn máy tính lớn nhất thế giới Microsoft – đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp.
Chúng tôi xin giới thiệu và mời các bạn tham khảo những lời khuyên bổ ích của người đàn ông giàu nhất thế giới này, có thể một ngày nào đó bạn cũng sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?
1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.
2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.
(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn. Hãy thử tưởng tượng bởi vì lòng tự trọng của bạn quá lớn nên bạn lo nghĩ liệu người khác sẽ nghĩ gì về bạn nếu bạn làm hệ thống kinh doanh này. Cái lòng tự trọng này không giúp ích gì cho bạn mà thay vì đó hãy trở nên thành công và kể về thành quả của bạn với một lòng kiêu hãnh và đầy sự tự trọng thì nó sẽ có ý nghĩa)
3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.
(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn. )
4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.
(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu. Nếu bạn suy nghĩ rằng bạn là nạn nhân và oán trách đổ lỗi cho mọi người mọi việc, thì điều đấy sẽ không giúp ích gì vì bạn nhìn vào gương và nói tôi ok, mà là lỗi ở anh ta, thì ban sẽ không bao giờ có thể phát triển được vì không có gì để bạn cải thiện cả mà những điều này đều đang nằm ở ngoài tầm kiểm soát của bạn)
5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.
(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn. Hãy đừng để đến lúc quá muộn và bạn là người khóc to nhất khi điều đó xảy ra)
6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.
(Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân. Đây là tinh thần của người chiến thắng dù cho ở đâu, dù cho làm gì cũng luôn là tốt nhất. Nếu chúng ta luôn đưa ra lý do, để lần sau e sẽ làm tốt, thì sẽ luôn là lần sau và bạn đang có thái độ của người thất bại.)
7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.
(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp. Người thành công đều là những người nỗ lực làm việc không mệt mỏi khi khởi nghiệp, thậm chí họ còn làm việc chăm chỉ hơn khi ở ngày nghỉ lễ, Tết đấy chính là lí do tại sao mà họ có kết quả khác biệt với người bình thường).
8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.
(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người.)
9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.
(Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định. Hãy đừng bỏ 1/5 cuộc đời của bạn ra để ngắm nhìn người khác tạo nên lịch sử, mà hãy thay vì đó bỏ 1 tiếng ít nhất 1 ngày để rồi sau này người khác chứng kiến bạn tạo nên lịch sử)
10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.
(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi. Đừng tụ họp buôn chuyện, đừng crossline, uplining vì đấy sẽ là thuốc độc giết chết bạn).
Sách DOANH TRÍ's Blog
(Theo Mực Tím)
![]() |
| Bill Gates -Thần tượng của các bạn trẻ trên khắp Thế giới |
1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.
2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.
(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn. Hãy thử tưởng tượng bởi vì lòng tự trọng của bạn quá lớn nên bạn lo nghĩ liệu người khác sẽ nghĩ gì về bạn nếu bạn làm hệ thống kinh doanh này. Cái lòng tự trọng này không giúp ích gì cho bạn mà thay vì đó hãy trở nên thành công và kể về thành quả của bạn với một lòng kiêu hãnh và đầy sự tự trọng thì nó sẽ có ý nghĩa)
3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.
(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn. )
4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.
(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu. Nếu bạn suy nghĩ rằng bạn là nạn nhân và oán trách đổ lỗi cho mọi người mọi việc, thì điều đấy sẽ không giúp ích gì vì bạn nhìn vào gương và nói tôi ok, mà là lỗi ở anh ta, thì ban sẽ không bao giờ có thể phát triển được vì không có gì để bạn cải thiện cả mà những điều này đều đang nằm ở ngoài tầm kiểm soát của bạn)
5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.
(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn. Hãy đừng để đến lúc quá muộn và bạn là người khóc to nhất khi điều đó xảy ra)
6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.
(Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân. Đây là tinh thần của người chiến thắng dù cho ở đâu, dù cho làm gì cũng luôn là tốt nhất. Nếu chúng ta luôn đưa ra lý do, để lần sau e sẽ làm tốt, thì sẽ luôn là lần sau và bạn đang có thái độ của người thất bại.)
7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.
(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp. Người thành công đều là những người nỗ lực làm việc không mệt mỏi khi khởi nghiệp, thậm chí họ còn làm việc chăm chỉ hơn khi ở ngày nghỉ lễ, Tết đấy chính là lí do tại sao mà họ có kết quả khác biệt với người bình thường).
8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.
(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người.)
9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.
(Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định. Hãy đừng bỏ 1/5 cuộc đời của bạn ra để ngắm nhìn người khác tạo nên lịch sử, mà hãy thay vì đó bỏ 1 tiếng ít nhất 1 ngày để rồi sau này người khác chứng kiến bạn tạo nên lịch sử)
10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.
(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi. Đừng tụ họp buôn chuyện, đừng crossline, uplining vì đấy sẽ là thuốc độc giết chết bạn).
Sách DOANH TRÍ's Blog
(Theo Mực Tím)
Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011
Một số tính cách đáng báo động của giới trẻ Việt
Với bản tính năng động và tuôn đổi mới, giới trẻ Việt Nam ngày nay nhanh chóng hòa nhập và bắt kịp với lối sống hiện đại. Tuy nhiên, trong hành trang vào đời của họ có không ít những tính cách xấu, làm cản trở sức vươn lên và cống hiến của họ.
Hình thức, trọng hư danh
Coi trọng hình thức không có gì là xấu, thậm chí là cần thiết, nhưng hình thức không phải là tất cả. Chỉ chạy theo cái danh mà quên cái thực thì đó là cái đẹp của đồ hàng mã. Kiểu học amateur trong sinh viên hiện nay phổ biến lắm. Đó là cách học nhếch nháng, chẳng thèm đọc sách vở gì, nhưng khi thi thì dùng đủ các cách để có được điểm cao. Nhiều bạn ra trướng, cầm tấm bằng khá, giỏi trong tay nhưng không khỏi lo lắng: chẳng biết mình có thể làm được gì? Gần đây, nhiều tờ báo lên tiếng về tình trạng học “giả” bằng thật, luận án kém chất lượng, nhiều đề tài không giá trị, thậm chí có cả hiện tượng mua bán luận án… Mặc dầu vậy, phong trào làm Thạc sĩ, Tiến sĩ vẫn diễn ra rầm rộ. Họ đổ xô đi kiếm cái bằng cho đẹp hồ sơ, cho oai với thiên hạ và tìm kiếm cơ hội thăng tiến. Việc đề cao những tấm gương hiếu học một cách thái quá mà không cần biết đến động cơ học, khả năng cống hiến cho xã hội như hiện nay vô hình trung đã cổ vũ cho thói hiếu danh, bệnh hình thức đang có nguy cơ lan rộng.
Coi trọng hình thức không có gì là xấu, thậm chí là cần thiết, nhưng hình thức không phải là tất cả. Chỉ chạy theo cái danh mà quên cái thực thì đó là cái đẹp của đồ hàng mã. Kiểu học amateur trong sinh viên hiện nay phổ biến lắm. Đó là cách học nhếch nháng, chẳng thèm đọc sách vở gì, nhưng khi thi thì dùng đủ các cách để có được điểm cao. Nhiều bạn ra trướng, cầm tấm bằng khá, giỏi trong tay nhưng không khỏi lo lắng: chẳng biết mình có thể làm được gì? Gần đây, nhiều tờ báo lên tiếng về tình trạng học “giả” bằng thật, luận án kém chất lượng, nhiều đề tài không giá trị, thậm chí có cả hiện tượng mua bán luận án… Mặc dầu vậy, phong trào làm Thạc sĩ, Tiến sĩ vẫn diễn ra rầm rộ. Họ đổ xô đi kiếm cái bằng cho đẹp hồ sơ, cho oai với thiên hạ và tìm kiếm cơ hội thăng tiến. Việc đề cao những tấm gương hiếu học một cách thái quá mà không cần biết đến động cơ học, khả năng cống hiến cho xã hội như hiện nay vô hình trung đã cổ vũ cho thói hiếu danh, bệnh hình thức đang có nguy cơ lan rộng.
Hội hè đình đám
Khoảng chục năm trở lại đây, khi cuộc sống có đôi chút no đủ tức thì hàng loạt hình thức tổ chức hội hè mọc lên như nấm, đặc biệt ờ nông thôn. Mất thời gian và tốn tiền bạc đã đành, thói quen hội hè còn làm mất tác phong công nghiệp và kéo theo những hậu quả xấu khác, như tình trạng nhậu nhẹt say khướt rồi cà khịa, đánh lộn lẫn nhau, cờ bạc sát phạt nhau… không phải ai cũng thích hội hè, nhưng nó đã trở thành “trào lưu”, lôi cuốn nhiều người tham gia một cách bất đắc dĩ. Đáng báo động là bệnh hội hè đình đám diễn ra khá phổ biến trong lứa tuổi thanh niên.
Khoảng chục năm trở lại đây, khi cuộc sống có đôi chút no đủ tức thì hàng loạt hình thức tổ chức hội hè mọc lên như nấm, đặc biệt ờ nông thôn. Mất thời gian và tốn tiền bạc đã đành, thói quen hội hè còn làm mất tác phong công nghiệp và kéo theo những hậu quả xấu khác, như tình trạng nhậu nhẹt say khướt rồi cà khịa, đánh lộn lẫn nhau, cờ bạc sát phạt nhau… không phải ai cũng thích hội hè, nhưng nó đã trở thành “trào lưu”, lôi cuốn nhiều người tham gia một cách bất đắc dĩ. Đáng báo động là bệnh hội hè đình đám diễn ra khá phổ biến trong lứa tuổi thanh niên.
Dĩ hòa vi quý
Hòa là một chuẩn mực sống, một triết lý sống của người Việt Nam nói riêng, người Á Đông nói chung. Hòa là tốt, nhưng hòa đến mức chẳng dám đấu tranh với thói hư tật xấu, đấu tranh vì sự công bằng thì thật chẳng hay ho chút nào. Học sinh, sinh viên hiện nay rất ít người dám đứng lên tố cáo bạn quay cóp bài với thầy cô giáo. Các bạn cho rằng làm như thế mình có được hơn điểm nào đâu mà lại gây thù chuốc oán. Hầu hết các bạn trẻ trong các cơ quan nhà nước không dám tỏ quan điểm cá nhân trước những vấn đề phải động chạm đến người này người kia. Dĩ hòa vi quý dễ sinh ra thói vô trách nhiệm, ích kỷ, sống chết mặc bay. Thêm vào đó, quan niệm sống trăm cái lý không bằng tí cái tình sẽ dẫn đến hệ quả là giải quyết công việc theo tình cảm, cảm tính chủ quan mà không dựa vào lý trí. Làm việc theo cảm tính có thể dẫn đến những sai lầm nghiêm trọng, đặc biệt trong lĩnh vực quản lý, kinh doanh.
Hòa là một chuẩn mực sống, một triết lý sống của người Việt Nam nói riêng, người Á Đông nói chung. Hòa là tốt, nhưng hòa đến mức chẳng dám đấu tranh với thói hư tật xấu, đấu tranh vì sự công bằng thì thật chẳng hay ho chút nào. Học sinh, sinh viên hiện nay rất ít người dám đứng lên tố cáo bạn quay cóp bài với thầy cô giáo. Các bạn cho rằng làm như thế mình có được hơn điểm nào đâu mà lại gây thù chuốc oán. Hầu hết các bạn trẻ trong các cơ quan nhà nước không dám tỏ quan điểm cá nhân trước những vấn đề phải động chạm đến người này người kia. Dĩ hòa vi quý dễ sinh ra thói vô trách nhiệm, ích kỷ, sống chết mặc bay. Thêm vào đó, quan niệm sống trăm cái lý không bằng tí cái tình sẽ dẫn đến hệ quả là giải quyết công việc theo tình cảm, cảm tính chủ quan mà không dựa vào lý trí. Làm việc theo cảm tính có thể dẫn đến những sai lầm nghiêm trọng, đặc biệt trong lĩnh vực quản lý, kinh doanh.
Khôn lỏi
Đây là một biến thái của thói vị kỷ, chỉ biết và về cái lợi cho bản thân mà không nghĩ đến cộng đồng, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên lợi ích của người khác. Đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng thiếu khả năng hợp tác – điều quan trọng trong nền sản xuất công nghiệp. Tính khôn lỏi cản trở việc thực thi những kế hoạch lớn và là nguyên nhân dẫn đến sự mất đoàn kết.
Đây là một biến thái của thói vị kỷ, chỉ biết và về cái lợi cho bản thân mà không nghĩ đến cộng đồng, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên lợi ích của người khác. Đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng thiếu khả năng hợp tác – điều quan trọng trong nền sản xuất công nghiệp. Tính khôn lỏi cản trở việc thực thi những kế hoạch lớn và là nguyên nhân dẫn đến sự mất đoàn kết.
Thiếu tính kỷ luật
Hiện tượng như đi muộn, không tôn trọng giờ giấc khá phổ biên. Các chỉ tiêu mà mình đặt ra ít khi được tiến hành đúng. Sinh viên không nghiêm túc thực hiện nhũng yêu cầu của giáo viên và hay nói chuyện riêng trong lớp…
Có lẽ, người Việt Nam vốn tính nông dân, không quá cần đến một lối sống có kỷ luật cao. Thói quen đó đến nay vẫn tồn tại trong lớp trẻ. Nhà trường và nhiều cơ quan chưa thục sự đề cao tính kỷ luật, thậm chí đã thỏa hiệp với thói vô kỷ luật. Cộng với khả năng tổ chức kém nên nhiều bạn trẻ không thể làm việc theo nhóm.
Hiện tượng như đi muộn, không tôn trọng giờ giấc khá phổ biên. Các chỉ tiêu mà mình đặt ra ít khi được tiến hành đúng. Sinh viên không nghiêm túc thực hiện nhũng yêu cầu của giáo viên và hay nói chuyện riêng trong lớp…
Có lẽ, người Việt Nam vốn tính nông dân, không quá cần đến một lối sống có kỷ luật cao. Thói quen đó đến nay vẫn tồn tại trong lớp trẻ. Nhà trường và nhiều cơ quan chưa thục sự đề cao tính kỷ luật, thậm chí đã thỏa hiệp với thói vô kỷ luật. Cộng với khả năng tổ chức kém nên nhiều bạn trẻ không thể làm việc theo nhóm.
A dua, ỷ lại, vô trách nhiệm
Dễ vừa lòng với bản thân mình, với những gì mình đã có, nên sức ỳ rất lớn. Trong tập thể, tính ỷ lại cao, ai cũng nghĩ, mình không làm thì đã có người khác làm rồi. Cái cá nhân không được đề cao, nên nhiều người thiếu tự tin với lối sống, lối suy nghĩ riêng của mình. Họ hay a dua theo số đông, người ta làm thế nào thì mình cũng làm thế. Con đường mình chọn nếu có người đi trước đã thất bại thì tránh đi, thôi thì cứ làm cái gì dễ thành công hơn cho chắc. Kiểu sống đó có người gọi là “bản năng bầy đàn” quá cao.
Dễ vừa lòng với bản thân mình, với những gì mình đã có, nên sức ỳ rất lớn. Trong tập thể, tính ỷ lại cao, ai cũng nghĩ, mình không làm thì đã có người khác làm rồi. Cái cá nhân không được đề cao, nên nhiều người thiếu tự tin với lối sống, lối suy nghĩ riêng của mình. Họ hay a dua theo số đông, người ta làm thế nào thì mình cũng làm thế. Con đường mình chọn nếu có người đi trước đã thất bại thì tránh đi, thôi thì cứ làm cái gì dễ thành công hơn cho chắc. Kiểu sống đó có người gọi là “bản năng bầy đàn” quá cao.
Thiếu tự tin
So với các nước phương Tây, con người cá nhân của mình vốn không cao. Trong các buổi thảo luận, số người đứng lên nói: theo tôi thế này theo tôi thế kia rất ít, mà đa số mọi người thích nói: tôi cũng nghĩ như người này tôi đồng quan điểm với người kia. Chẳng riêng gì sinh viên, ngay các tác giả viết sách cũng vậy. Có tác phẩm do một người viết nhưng khi đưa ra nhận định gì mới thì tác giả thường viết: theo chúng tôi hay chúng tôi cho rằng. Chân lý hay bị đồng nhất với số đông. Cái gì nhiều người cho là đúng thì đương nhiên nó đúng, không cần nghĩ ngợi gì nữa. Một số người biết ý kiến của mình đúng nhưng lại không tự tin đối mặt với số đông. Số đông thực sự là một thứ áp lực.
So với các nước phương Tây, con người cá nhân của mình vốn không cao. Trong các buổi thảo luận, số người đứng lên nói: theo tôi thế này theo tôi thế kia rất ít, mà đa số mọi người thích nói: tôi cũng nghĩ như người này tôi đồng quan điểm với người kia. Chẳng riêng gì sinh viên, ngay các tác giả viết sách cũng vậy. Có tác phẩm do một người viết nhưng khi đưa ra nhận định gì mới thì tác giả thường viết: theo chúng tôi hay chúng tôi cho rằng. Chân lý hay bị đồng nhất với số đông. Cái gì nhiều người cho là đúng thì đương nhiên nó đúng, không cần nghĩ ngợi gì nữa. Một số người biết ý kiến của mình đúng nhưng lại không tự tin đối mặt với số đông. Số đông thực sự là một thứ áp lực.
Thiếu khả năng làm việc theo nhóm
Cái mà bây giờ giới trẻ thiếu là khả năng làm việc theo nhóm. Có ông Giám đốc một Công ty nước ngoài kể lại, khi tuyển nhân sự họ hỏi các ứng viên: Bạn làm việc theo nhóm thế nào? Các sinh viên mới ra trường của ta thường trả lời: Tôi có thể làm mọi việc một cách độc lập. Tất nhiên vị giám đốc nọ trả lời: Nếu vậy bạn hãy xin làm ớ công ty khác. Bây giờ nhiều bạn trẻ thất nghiệp chỉ vì không biết việc theo nhóm, theo cộng đồng. Mỗi người cái hay hay riêng, có sở trường riêng, nếu biết kết hợp lại với nhau mới có thể thành công được. Trong phòng thí nghiệm, một người thực hiện công việc thì độ chính xác đạt được 40 – 45%, còn nhiều người thực thì có thể đạt tới 80%.
Cái mà bây giờ giới trẻ thiếu là khả năng làm việc theo nhóm. Có ông Giám đốc một Công ty nước ngoài kể lại, khi tuyển nhân sự họ hỏi các ứng viên: Bạn làm việc theo nhóm thế nào? Các sinh viên mới ra trường của ta thường trả lời: Tôi có thể làm mọi việc một cách độc lập. Tất nhiên vị giám đốc nọ trả lời: Nếu vậy bạn hãy xin làm ớ công ty khác. Bây giờ nhiều bạn trẻ thất nghiệp chỉ vì không biết việc theo nhóm, theo cộng đồng. Mỗi người cái hay hay riêng, có sở trường riêng, nếu biết kết hợp lại với nhau mới có thể thành công được. Trong phòng thí nghiệm, một người thực hiện công việc thì độ chính xác đạt được 40 – 45%, còn nhiều người thực thì có thể đạt tới 80%.
Dám nghĩ mà chẳng giám làm
Một điểm hạn chế nữa trong giới trẻ là nghĩ mà không dám làm. Mang căn tính nông dân người ta chỉ muốn hướng lời nhanh chóng mà không dám đầu tư lâu dài và chấp nhận rủi ro. Nếu có 5 triệu đồng trong túi, mà có ai rủ đầu tư vào vụ làm ăn nào đó thì chắc là nhiều người từ chối. Họ sẽ đi gửi ngân hàng để lấy lãi suất, tuy ít nhưng chắc chắn, không mạo hiểm. ấy vậy nhưng, nhiều người Việt Nam lại rất thích đánh đề, vì có thể “sáng gieo chiều gặt”. Họ không có đầu óc làm ăn lớn, lâu dài mà chỉ thích ăn xổi thôi. Để vượt lên chính mình thanh niên cần có đức tính dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm.
Một điểm hạn chế nữa trong giới trẻ là nghĩ mà không dám làm. Mang căn tính nông dân người ta chỉ muốn hướng lời nhanh chóng mà không dám đầu tư lâu dài và chấp nhận rủi ro. Nếu có 5 triệu đồng trong túi, mà có ai rủ đầu tư vào vụ làm ăn nào đó thì chắc là nhiều người từ chối. Họ sẽ đi gửi ngân hàng để lấy lãi suất, tuy ít nhưng chắc chắn, không mạo hiểm. ấy vậy nhưng, nhiều người Việt Nam lại rất thích đánh đề, vì có thể “sáng gieo chiều gặt”. Họ không có đầu óc làm ăn lớn, lâu dài mà chỉ thích ăn xổi thôi. Để vượt lên chính mình thanh niên cần có đức tính dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm.
Khoe khoang
Đa số thanh niên bây giờ thích khoe khoang. Nghe người ta nói thì “hoành tráng” lắm, nhất là mấy ông làm việc ở thành phố về quê họp lớp thì phải biết. Cái tính xấu này một phần bắt nguồn từ việc giáo dục của gia đình. Ngay từ bé, bọn trẻ đã bị nhồi sọ tư tưởng sự thành đạt của mình mang lại niềm tự hào cho cha mẹ. Một nguyên nhân nữa là tính sĩ diện vốn có của người Việt. Ngày xưa các cụ chế giễu: Ngoài đường ra dáng ông đồ/ Về nhà chẳng có hột ngô đút mồm.
Đa số thanh niên bây giờ thích khoe khoang. Nghe người ta nói thì “hoành tráng” lắm, nhất là mấy ông làm việc ở thành phố về quê họp lớp thì phải biết. Cái tính xấu này một phần bắt nguồn từ việc giáo dục của gia đình. Ngay từ bé, bọn trẻ đã bị nhồi sọ tư tưởng sự thành đạt của mình mang lại niềm tự hào cho cha mẹ. Một nguyên nhân nữa là tính sĩ diện vốn có của người Việt. Ngày xưa các cụ chế giễu: Ngoài đường ra dáng ông đồ/ Về nhà chẳng có hột ngô đút mồm.
Trên đây là một số “căn tính” có nguy cơ ăn sâu vào lối sống, trở thành những thói quen cố hữu, một nét văn hóa truyền thống trong tính cách người Việt Nam. Cho dù vậy, thanh niên ta ngày nay nên có những điều chỉnh cho phù hợp, nên dung hòa lối sống hiện đại với các quan niệm truyền thống tự ngàn xưa để chứng tỏ sự nhanh nhạy, bản lĩnh của thế hệ trẻ, chứng tỏ khả năng đón đầu và làm chủ vận mệnh của mình cũng như xây dựng một Việt Nam cường thịnh về vật chất, văn minh về tinh thần.
Sách DOANH TRÍ's Blog
(Theo tạp chí người đọc sách)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








