Hiển thị các bài đăng có nhãn Đừng giấu đi ước mơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đừng giấu đi ước mơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Động lực nào cho tôi

Tôi có ý tưởng cho mình.Và tôi muốn khởi nghiệp.Vâng,tất cả bây giờ là xác định động lực,xác định bản thân để cái mong muốn đó trở thành hiện thực.
Ý muốn của tôi có thực sự chính đáng?
Ý muốn của tôi có thực sự đủ mạnh mẽ để nâng tôi lên mỗi khi tôi gục ngã
Và ý muốn của tôi có thực sự xuất phát từ trong trái tim của tôi chứ không phải do môi trường tác động?

(Hình ảnh này cho SDT blog thêm vào để miêu tả,không phải là ảnh tác giả.Tác giả bài viết vui lòng gửi ảnh sớm để chúng tôi bổ sung)
Tôi là Dương Trung Tạo.Năm nay tôi 24 tuổi và đã tốt nghiệp ĐH.Tôi là người con của vùng đất miền Trung nắng lửa nhưng đầy nghị lực.Tôi vừa nghỉ làm ở một công ty nước ngoài có chi nhánh ở Việt Nam.
Thời SV của tôi là những ngày tháng thăng trầm.Tôi đi làm đủ nơi,đủ nghề.Không phải chỉ để kiếm tiền,Tôi còn muốn trải nghiệm.Nhưng các bạn ạ.Cuộc đời của một thằng làm thuê nó nhàn lắm,nó an toàn và nó nhục lắm.Tôi vẫn luôn nuôi ước vọng được làm chủ cuộc sống của mình,được làm chủ một doanh nghiệp của mình.Tôi muốn có tiền.
Kết thúc quãng đời sinh viên.Tôi phải sống với thực tại.Tôi bắt đầu cuộc sống mưu sinh,tôi phải kiếm tiền để nuôi bản thân và mấy đứa em của mình.Tôi đi làm được 2 năm nay và giấu đi cái mơ ước nhỏ nhoi ở trong mình.Tôi giấu đi mong muốn được vùng vẫy và làm một cái gì đó cho "sống cho ra sống".Nhưng bây giờ ,khi mọi công việc chuẩn bị cho khởi sự đã gần chuẩn bị xong,tôi lại ngồi đây và ngẫm nghĩ về động lực khởi nghiệp của bản thân mình.
Liệu có phải tôi muốn chứng tỏ bản thân,muốn làm giám đốc?
Liệu tôi muốn thoát nghèo?
Liệu tôi muốn có tiền để tiêu sài như chúng bạn?
Liệu tôi muốn có thật nhiều tiền,để làm tất cả những việc mình thích?
Hay tôi ham mê quyền được sai bảo và kiểm soát?
Hay tôi thực sự muốn vươn lên,làm thứ gì đó tốt đẹp cho bản thân và gia đình mình?
Tôi muốn được cống hiến cuộc sống cho xã hội?
Tôi muốn vượt qua những khó khăn.Muốn trải nghiệm thử thách?
Hay đơn giản chỉ là niềm đam mê kiếm tiền,đam mê rủi ro?

....
Hôm nay,tôi phải thực sự nghiêm túc suy nghĩ về bản thân mình.Nghiêm túc suy nghĩ về cuộc đời mà mình muốn trải qua.Hôm nay,tôi phải trả lời cho mình câu hỏi,động lực khởi nghiệp của tôi là gì? Tôi có cần vất vả,mệt nhọc,làm việc đến 2,3h sáng.Tôi có cần gặp những người không đáng gặp mà vẫn phải gặp,tôi có cần kiên nhẫn,gồng mình lên để đưa doanh nghiệp của mình vào hoạt động,để rồi càng ngày phải nỗ lực hơn nữa hầu cho doanh nghiệp phát triển?
Tôi có thích một cuộc sống nhàn nhã,không phải lo lắng nhiều,để người khác đưa đẩy giật giây.Tôi muốn là một thằng chuyên đi làm thuê và cuối tháng nhận những đồng lương còm cõi.Nhàn nhã và tiêu sài có giới hạn.
Hay tôi muốn cuộc sống bất ổn,luôn phải tính toán,chủ động cuộc sống.Là một doanh nhân,là một người đem lại công việc và cuộc sống cho bạn bè và cộng đồng của mình?

Trong tôi lúc này có quá nhiều câu hỏi.Và tôi phải từ từ trả lời từng câu hỏi một.

Liệu có phải tôi muốn chứng tỏ bản thân,muốn làm giám đốc?
Vâng.Tôi vẫn muốn chứng tỏ bản thân.Muốn oai với đời,muốn được ghi vào sử sách.Nhưng trong chuyện này thì không.Ai có thể đảm bảo rằng tôi sẽ không gặp thất bại cơ chứ.Mà thế giới chỉ vỗ tay với người chiến thăng,còn với kẻ thất bại thì...Tôi chẳng muốn cái chức danh giám đốc.Tôi chỉ muốn tôi là chính tôi,bạn bè và mọi người đến với tôi vì những giá trị thực trong con người tôi chứ không phải vì tôi là một ông chủ.

Liệu tôi muốn thoát nghèo?
Thoát nghèo thì cần gì phải làm ông chủ.Cứ làm công ăn lương như tôi trước đây,một tháng 10 triệu.Đủ ăn đủ tiêu thì đâu có nghèo.Nếu chỉ vì muốn thoát nghèo,tôi sẽ đi làm thuê.Vì làm thuê sẽ chẳng gặp rủi ro gì.Ai có thể chắc chắn rằng những ông chủ không bao giờ khánh kiệt? Nhưng tôi dám chắc rằng,chẳng có ai đi cày cuốc,làm công việc chuyên môn để nhận những đồng tiền mồ hôi nước mắt lại trở nên khánh kiệt.Tôi không chọn động lực này.

Liệu tôi muốn có tiền để tiêu sài như chúng bạn?
Nếu doanh nghiệp của tôi thực sự có triển vọng.Tôi sẽ phải bận bịu tối ngày,thời gian đâu mà tiêu sài hay khoe mẽ.Tôi cũng chẳng có thời gian để ý xem người khác nghĩ gì nữa.Tôi chỉ quan tâm đến kết quả của công việc,lợi nhuận và cuộc sống của nhân viên mình.Tôi muốn họ hạnh phúc,và muốn họ nhận được những đồng lương xứng đáng.Tôi không chọn động lực này.

Liệu tôi muốn có thật nhiều tiền,để làm tất cả những việc mình thích?
Vâng! Tôi muốn làm tất cả những việc mình thích.Tôi muốn đi du lịch,muốn học hỏi,muốn khám phá và trải nghiệm.Tôi muốn giúp đỡ những con người bất hạnh.Và những điều tôi muốn đó thực sự là khao khát chứ không phải chỉ là sở thích.


Hay tôi ham mê quyền được sai bảo và kiểm soát?
Trước đây thì là như vậy.Khi Tôi chưa bắt tay vào việc,chưa thực sự lãnh đạo bất kì ai.Tôi nghe,xem và đọc được rằng lãnh đạo là người có quyền sinh sát,vì thế tôi muốn là ông chủ để đe người này,nạt kẻ nọ.Nhưng bây giờ,khi cùng những người bạn của mình,cùng nhóm của mình làm việc.Tôi thấy trách nhiệm nhiều hơn là ham muốn.Trách nhiệm lãnh đạo,trách nhiệm quản lý và kiểm soát.Trách nhiệm với cuộc sống của mình và những con người đi theo mình.


Hay tôi thực sự muốn vươn lên,làm thứ gì đó tốt đẹp cho bản thân và gia đình mình?
Tôi vẫn luôn muốn như thế.Tôi muốn thấy nụ cười trên khuôn mặt cha mẹ và các em tôi.Tôi muốn làm những điều tốt đẹp nhất,đem lại hạnh phúc cho gia đình mình.Chỉ có khởi nghiệp,làm giàu chân chính và tạo dựng sự nghiệp,đem lại công ăn việc làm cho người khác,gia đình tôi mới có thể nhìn tôi tự hào,gia đình tôi mới có thể có một chỗ dựa là tôi.Vâng,tôi chọn động lực này.


Tôi muốn được cống hiến cuộc sống cho xã hội?
Sống phải cho ra sống.Đó là câu nói tôi học được từ một người anh.Sống sao cho không lãng phí cuộc đời.Tiền bạc,hạnh phúc,quyền hành,sung túc và giàu có nếu chỉ giữ khư khư cho bản thân mình thì quả thật đáng tiếc.Tôi không thể mang xuống mồ nhiều những thứ vô ích như vậy.Tôi muốn cho đi tất cả những gì tôi có.Nhưng trước hết,tôi phải làm cho mình "CÓ" đã.Vì vậy,tôi chọn khởi nghiệp.

Tôi muốn vượt qua những khó khăn.Muốn trải nghiệm thử thách?
Những ngày tháng sinh viên,tôi đã trải nghiệm nhiều điều,học hỏi được từ cuộc đời vô cùng những thứ bổ ích.Tôi thích được làm việc với con người,thích cách họ trung thành hay tráo trở,thích cách họ giữ lời hay thất hẹn,thích cách chăm chỉ hay lười biếng...Tôi muốn trải nghiệm và khám phá những khả năng tiềm ẩn trong con người mình.


Hay đơn giản chỉ là niềm đam mê kiếm tiền,đam mê rủi ro?
Vâng,đơn giản là niềm đam mê kiếm tiền,đam mê những rủi ro và thách thức.Đam mê vượt qua những ngọn thử thách cuộc đời.Kiếm tiền là một cuộc chơi,và tôi thích một cuộc chơi lớn.

Đến đây,tôi thực sự đã tìm ra động lực cho quyết định khởi nghiệp của mình.Tôi nhâm nhi ly cafe buổi sáng một mình,nhìn đường phố HN,và tôi đang chờ những cơ hội,khó khăn đang chờ mình phía trước.Hôm nay,cả nhóm của tôi sẽ kết thúc công tác chuẩn bị,chỉ vài ngày nữa thôi,chúng tôi sẽ cho ra đời doanh nghiệp của riêng mình.
Hãy ủng hộ tôi nhé!


Chúc các bạn trong cộng đồng SÁCH DOANH TRÍ cũng tìm ra được động lực khởi nghiệp của riêng mình.
Chúc thành công
Bạn của các bạn
Dương Trung Tạo



(SDT chú thích: Mọi bài viết trên SÁCH DOANH TRÍ's Blog khi được trích đăng lại,vui lòng ghi rõ nguồn SÁCH DOANH TRÍ.Chân thành cảm ơn)

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Chương trình đầu của Sách DOANH TRÍ's Blog: "Đừng giấu đi ước mơ của bạn"

Sách DOANH TRÍ’s Blog xin gửi lời chào đến toàn thể các bạn đọc giả,cảm ơn các bạn đã ghé thăm,ủng hộ và góp ý những ý kiến vô cùng quý báu giúp Blog sách DOANH TRÍ ngày một hoàn thiện hơn.
Thời gian vừa qua,có rất nhiều bạn gửi mail về cho Blog SDT qua địa chỉ: sachdoanhtri@hotmail.com và có mong muốn được đóng góp sức mình vào sự nghiệp chung của tập thể SDT,củng cố nội dung,đổi mới hình thức,sản sinh những dịch vụ chất lượng và mới mẻ nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của bạn đọc.Thêm vào đó,các bạn cũng thúc giục SDT sớm đi vào hoạt động chính thức,đưa các sản phẩm của mình đến với các bạn – những người đã,đang và sẽ nắm trong tay tương lai của đất nước.
Thể theo nguyện vọng của tất cả các bạn đọc giả,và để tiến những bước dài hơn trên con đường hiện thực hóa mục đích,sứ mệnh của Sách DOANH TRÍ,chúng tôi xin trân trọng gửi đến các bạn lời tri ân sâu sắc,và chính thức phát động chương trình: Viết bài gửi Sách DOANH TRÍ với chủ đề: “Đừng giấu đi ước mơ”
“Đừng giấu đi ước mơ” là câu nói cần được nói với rất nhiều bạn trẻ.Bởi vì họ là những người đã giấu đi ước mơ để rồi mất hẳn nó.
Việc đầu tiên trên con đường chinh phục những đỉnh cao là “Dám nói lên những ước mơ của mình,nói lên những gì mà bản thân suy nghĩ”.Dám nói tức là dám nhận trách nhiệm,là dám đương đầu với những sóng gió.Dám nói còn có nghĩa là bạn đã sẵn sàng,là bạn đã có cho mình một phương hướng.Nhưng trước khi dám nói,bạn phải không được sợ mất,không được sợ rằng ước mơ nhỏ của mình sẽ trôi tuột khỏi tay,trước khi dám nói,chúng ta hãy ngừng việc “giấu giếm”.
Chính vì ý nghĩa lớn lao của hai từ “Dám nói”,chính vì nguyên nhân sâu xa của những thất bại mà chúng ta đã từng mắc phải.Chúng tôi phát động chương trình này,mong được góp một phần nhỏ giúp các bạn tiến gần hơn tới những ước mơ cuộc đời.
Xin chân thành cảm ơn!



ĐỐI TưỢNG:
-Tất cả các công dân mang quốc tịch Việt Nam
-Những người con Việt Nam ở xa tổ quốc
-Đọc giả Sách DOANH TRÍ
-Các bạn trẻ
-Những người từng thất bại
-Và cả những người đã thành công


MỤC ĐÍCH:
-Chia sẻ những ước mơ,khát vọng của tuổi trẻ
-Chia sẻ mơ ước giàu có và hạnh phúc
-Chia sẻ những trăn trở suy tư về cuộc sống
-Chia sẻ những kinh nghiệm thành công hay thất bại của chính mình.Và chia sẻ cả con đường mà mình sẽ đi tiếp.
Để:
-Hòa với chúng tôi là một khối
-Giúp cộng đồng đọc giả Sách DOANH TRÍ tiếp cận với những kinh nghiệm quý báu của các bạn
-Giúp chính các bạn tự tin hơn khi dám theo đuổi mơ ước cuộc đời mình
-Giúp các bạn có được những lời nhận xét,tư vấn và cổ vũ chân thành từ cộng đồng Sách DOANH TRÍ
-Giúp bạn kết nối với những con người cùng chung chí hướng,khát vọng
-Và các nhà đầu tư,mạnh thường quân sẽ tìm thấy bạn ở đây,ở không gian riêng của Sách DOANH TRÍ blog này.Vì sự đầu tư vào sự nghiệp của bạn xuất phát từ chính bản thân bạn mà thôi.

Ý NGHĨA:

-Cổ súy phong trào làm giàu chân chính
-Cổ súy và hỗ trợ thực hiện những ước mơ
-Giúp các bạn trẻ tự tin chinh phục những mục tiêu cuộc đời.
-Liên kết thành một cộng đồng Sách DOANH TRÍ ( Yêu sách,yêu kinh doanh) hùng mạnh.


ĐÁNH GIÁ:
-Bài viết cần nói được lên một trong các yếu tố sau: Tâm,Tầm,Trí của bạn (Không quan trọng bạn đã sống ra sao,hãy cho chúng tôi biết bạn sẽ sống tốt như thế nào)
-Bài viết cần trung thực,nói về cuộc sống của chính bạn.
-Các bài viết sẽ được đánh giá,chỉnh sửa và xuất bản bởi những người tổ chức tại Sách DOANH TRÍ.


NỘI DUNG:
-Viết bài chia sẻ thất bại,thành công
-Trăn trở tuổi trẻ
-Khát vọng làm giàu
-Ứơc mơ hoài bão
-Nội dung không quá 2000 từ

 QUY ĐỊNH:
-Bạn gửi bài viết của mình đến cho chúng tôi tại địa chỉ: sachdoanhtri@hotmail.com với nội dung như sau:
+Sub: Đừng giấu đi ước mơ
+Nội dung:
Họ và tên:
Tuổi:
Địa chỉ:
Nơi công tác (học tập)
Số ĐT liên hệ
Email:
Website (nếu có):
Công khai thông tin cá nhân (ĐT,địa chỉ,email) : Có/Không
+Chân dung của bạn (nếu có): (Bài viết của bạn sẽ tăng tính thuyết phục hơn khi có ảnh chân dung đi kèm)
+Bạn gửi kèm file bài viết cho chúng tôi (.doc hoặc .docx)
-Chúng tôi sẽ phản hồi lại cho bạn sau 48h kể từ khi nhận được email gửi bài của bạn (cho dù bài viết có được đăng hay không).
-Chúng tôi sẽ không công khai các thông tin chi tiết của các nhân trên mạng ( ĐT,địa chỉ,email) nếu bạn không cho phép.Tuy nhiên,khi bài viết của bạn được quá nhiều người ủng hộ,chúng tôi sẽ liên hệ với bạn và trao đổi lại về việc đó.
-Bài viết được đăng tải trên Sách DOANH TRÍ’s Blog sẽ không được trả tiền nhuận bút và sẽ được trích đăng lại trên các trang web khác với tên tác giả là bạn,và nguồn là Sách DOANH TRÍ.
-Các bài viết không được vi phạm thuần phong mỹ tục Việt Nam.Không xúc phạm bất kì tổ chức hay cá nhân nào khác
-Không viết về chủ đề chính trị,tôn giáo,sắc tộc.
-Mọi cá nhân,tổ chức đăng tải lại bài viết trong chương trình: “Đừng giấu đi ước mơ” này phải ghi rõ tác giả,nguồn Sách DOANH TRÍ’s Blog


TẠI SAO BẠN NÊN THAM GIA CHưƠNG TRÌNH  NÀY:
-Vì bạn có được môi trường tuyệt vời,những con người hỗ trợ bạn hết mình,và những đọc giả đáng mến để chứng tỏ khả năng của mình,nói lên những suy nghĩ trong mình.
-Vì bạn có được môi trường để xây dựng thương hiệu cá nhân.
-Vì chúng tôi có 2000 đọc giả thường xuyên,vì vậy tên của bạn sẽ được  > 2000 người biết đến
-Lượng Page view của chúng tôi trung bình là 2000-3000 lượt/ngày.Vì vậy,bạn sẽ nổi tiếng trong nay mai.Và bạn có thể sẽ gặp Mạnh Thường Quân cho cuộc đời mình
-Chúng tôi sẽ giúp các bạn gặp được những người có thể giúp các bạn thực hiện ước mơ mà các bạn viết
-Thứ hạng của chúng tôi trên Alexa (trang đo lường thứ hạng website) ở mức cao và đang phát triển liên tục.
-Blog của chúng tôi được các công cụ tìm kiếm yêu thích,vì vậy khả năng những người quan tâm tìm ra bạn và bài viết của bạn cực kì cao.


Cuối cùng,xin chúc cho tất cả các bạn sẽ viết được những bài viết có ý nghĩa,nói lên được mơ ước thực sự cuộc đời mình.
Chúc các bạn thành công với con đường mà mình đã chọn.
Chúng ta sẽ luôn sát cánh bên nhau.
Sách DOANH TRÍ vì các bạn!
Trân trọng!


Lá thư cuộc đời gửi tới Bố Mẹ

 Blog Sách DOANH TRÍ xin chia sẻ với bạn đọc một lá thư,lá thư của một người Việt trẻ,một người đã từng băn khoăn trước ngưỡng cửa cuộc đời,băn khoăn vì lý tưởng,trăn trở tuổi trẻ,khát vọng được sống và cống hiến.Lá thư không dừng lại ở đó,nó còn là những mâu thuẫn trong bản thân tác giả cũng như bất cứ người trẻ nào trước lựa chọn,quyết định và bước đi trong cuộc đời.
Được sự cho phép của tác giả và Web khởi nghiệp VNBI, Sách DOANH TRÍ's Blog trân trọng gửi lá thư này đến tất cả các bạn đọc giả như một lời tri ân.


Tham gia chương trình " Đừng giấu đi ước mơ " để chia sẻ những cảm xúc,suy nghĩ,tư duy,góp phần truyền lửa cho chính mình và cộng đồng Sách DOANH TRÍ,để tự tin khẳng định chính mình,ung dung bước vào cuộc đời và đối đầu với sóng gió.
Mọi đóng góp,thắc mắc,gửi bài viết,các bạn có thể gửi về: sachdoanhtri@hotmail.com
Chân thành cảm ơn





>> Chương trình đầu của Sách DOANH TRÍ's Blog: "Đừng giấu đi ước mơ của bạn"



Hà nội ngày 02/08/2010
Bố Mẹ yêu quí!
Bố Mẹ à! Lần này Con viết thư về nhà, gửi tới gia đình, bởi Con lâu nay trăn trở rất nhiều điều Bố Mẹ ạ! Sức khỏe – Sự nghiệp – Gia đình – Tình yêu – Số mệnh – Tâm linh Tín ngưỡng là những điều làm Con mệt nghĩ nhất.
Con mong muốn được tâm sự, nói lên quan điểm của mình để Bố Mẹ, điểm tựa tinh thần vững chắc của Con thấu hiểu.
Điều đầu tiên, Sự nghiệp của Con là điều đau đáu, suy nghĩ nhiều nhất. Hiện giờ, có 5 trở ngại lớn trong Sự nghiệp mà Con đang gây dựng: Thời gian để vừa học tốt nghiệp Đại học tại Kinh tế Quốc Dân, vừa làm dự án cuộc đời thực hiện sứ mệnh. Sức Khỏe. Tài chính để triển khai dự án lớn này. Sự thấu hiểu động viên đồng cảm chia sẻ khích lệ của gia đình, người thân, của những người anh em chung chí hướng. Và điều thứ 5 chính là niềm tin vào bản thân. Cả 5 trở ngại đó đều cào xé, ám ảnh Con, khiến Con không thể ăn ngủ như người bình thường được. Con thực sự rối loạn trong việc quyết định Bố Mẹ à!
Trước hết về vấn đề Thời gian và Sức khỏe. Số lượng công việc + áp lực công việc rất lớn, vừa chuẩn bị kế hoạch cho dự án trong Sự nghiệp, lại vừa học những thứ (môn học) không hề cần thiết lúc này chỉ vì lấy bằng → nên Con rất mệt mỏi, Sức khỏe dạo này xuống lắm. Làm việc đến mức ngủ cũng mơ thấy Công việc bố Mẹ ạ! Vì Sự nghiệp, cũng là đam mê, cũng là nhiệt huyết cả đời nên Con hăng say lắm, ngủ dậy, bật dậy là làm việc ngay. Con lâu nay mắc bệnh khí huyết, lao tâm suy nghĩ nhiều, người cảm thấy thiếu dưỡng khí lắm. Nhiều lúc cảm thấy bất lực vì sợ sức mình không đủ. Mà cơ hội đến, mình không thể để tuột khỏi tay. Đã dấn thân vào làm, là phải đi đến cùng, sống chết với sự lựa chọn. Những lúc như vậy, thật sự Con rất cần Bố Mẹ, người thân bên cạnh động viên, khích lệ Con, cho Con những lời khuyên hữu ích. Con rất rất cần những điều đó Bố Mẹ ạ!
Vấn đề nữa trong mối bận tâm về Sự nghiệp của Con, là dự án cuộc đời, dự án để Con bước vào đời, khẳng định mình phải tự chịu trách nhiệm cho tất cả việc mình làm. Dự án cuôc đời này cũng là nhiệt huyết cả đời Con. Sống là hết mình cho Cộng đồng, cống hiến cho tổ quốc, xuất phát từ tình yêu thương con người, lòng yêu quê hương, yêu đất nước được tích lũy suốt 23 năm, để đến ngày nhìn thấy rõ, làm việc, cống hiến vì nó. Con không biết nói  như thế nào cho Bố Mẹ hiểu, nhưng mỗi khi nhìn thấy mọi người yêu thương nhau, đoàn kết, sống tích cực, sống có định hướng và sống vì sự phát triển của Việt Nam, là lòng Con từ tận sâu thẳm, cảm thấy rạo rực, bồn chồn, nôn nao đến khó tả. Thật tự hào Bố Mẹ ạ! Chính vì thế, Con muốn cuộc sống tốt đẹp hơn, công bằng hơn, Việt Nam chúng ta phát triển và khẳng định được vị thế vững chắc với các cường quốc khác. Đó là sứ mệnh dành cho Con, dành cho cả những người anh em cùng chí hướng như Con và Con tự hào về điều đó. Con muốn tìm kiếm nhân tài cho đất nước, gắn kết họ lại để phát triển vì cộng đồng Viêt Nam. Con muốn thế hệ trẻ Việt Nam sống phải có định hướng tích cực rõ ràng. Có như thế, căn nguyên gốc rễ của mọi tội lỗi, mọi tệ nạn xã hội sẽ được chấm dứt. Và Doanh Nhân, con đường Kinh Doanh – Khởi nghiệp là mục tiêu cốt lõi Con phải truyền nhiệt huyết cho họ. Con muốn dấn thân ngay để làm việc, để tung hoành ngang dọc, bởi Con nghĩ “ phận làm trai há để càn khôi tự chuyển dời”, mình phải tự quyết định cho số mệnh của bản thân, phải tạo ra được môi trường, tạo ra được cơ hội cho mình tiến bước. Đấy là dự án cuộc đời mà Con đã chọn.
Giờ đây, điều khó khăn của Con chính là tài chính để thực hiện dự án,  một quỹ thời gian dài để đi cùng từng thời kỳ của dự án, và sức khỏe vững chắc để đi hết con đường.  Con sẵn sàng mạo hiểm và dám đánh đổi, những thứ không phù hợp cho sứ mệnh. Con sẵn sàng gạt bỏ nó. Nhưng, một câu hỏi đặt ra lúc này: “mạo hiểm khi cơ hội đến, đánh đổi thời gian và sức khỏe để dấn thân ngay lúc này đã là hợp lý”. Giờ Con đang băn khoăn lắm!
Một vấn đề nữa Con trăn trở, đó là về Bản thân và Số mệnh, niềm tin vào Bản thân hay đặt niềm tin vào Số mệnh. Con biết khi đưa ra câu hỏi này, mới nghe qua sẽ không ít người có câu trả lời ngay: “niềm tin vào bản thân thì sẽ tạo ra Số mệnh, Số mệnh là ở ta tạo ra…” nhưng, thực hư liệu có phải như vậy…? Sâu xa của vấn đề chính là Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa. Nhân tài gặp thời + gặp môi trường tốt tất phát. Nhưng nếu nhân tài + chưa gặp thời + gặp môi trường đầy thử thách → liệu anh ta có tạo ra được thời thế để Vinh Danh. Anh ta thiếu nguồn lực, anh ta sẽ tạo ra được nó. Vậy đến lúc anh ta tạo đủ nguồn lực, anh ta có còn đủ sức + đúng thời hay không…? Theo Bố Mẹ Con phải làm gì đây…?
Con đã nghiên cứu Tử Vi để tìm hiểu mình là ai, Con đã hỏi ý kiến từ những người anh em thân thiết nhất của Con để hiểu rõ hơn về mình, nhưng câu trả lời vẫn đang hồ nghi, do dự. Nhà mình thiên về Tâm linh, Bố Mẹ là người hiểu rõ nhất, nhìn nhận rõ về Con nhất. Con cũng có niềm tin sâu sắc vào sự tín ngưỡng này. Con có một băn khoăn muốn hỏi Bố Mẹ: “Có phải trong giai đoạn này Con đang phải vật lộn với thử thách mà Số mệnh đặt ra? Bố Mẹ sinh Con ra, dạy dỗ Con nên người, vậy Ông trời ban cho Con sứ mệnh gì, cuộc đời của Con phát triển tới mức đâu…?”
Tiếp đến, về Gia đình mình và gia đình tương lai của Con, kỳ vọng của Bố Mẹ dành cho Con và Em. Con cũng xin được nói lên suy nghĩ của mình. Thật sự, nói về gia đình mình, Con không thể viết hết được về Trầm – Thăng trong suốt cuộc đời Bố Mẹ cho đến tận bây giờ. Đối với Con, gia đình mình là niềm tự hào vô bờ bến, một môi trường đầy đủ để hoàn thiện nhân cách. Bố và Mẹ , những gì đã qua, những việc Bố Mẹ làm, những tư tưởng cuộc Đời và Đạo làm người được Bố Mẹ vun đắp từng ngày cho Con và Em. Đó là nền tảng tuyệt vời cho hai anh em Con vững bước đi tiếp. Giờ đây, khi mà kỳ vọng của Bố Mẹ dành cho hai anh em Con, từ tận trong tâm tâm Con, Con muốn cả đời mình phải làm nên điều lớn lao, cống hiến cho đất nước. Giờ đây, khi mà thực tại ngay lúc này, Con nhận thấy con đường Con đi thật trông gai, thật nhiều rào cản. Xuất phát điểm của Con giờ đây là hệ tư tưởng được tích lũy, ngoài ra Con vẫn chưa hề có bước đệm, đòn bẩy, bệ phóng nâng đỡ gì cả. Tất cả phải cần thời gian để tự tạo dựng điều đó.
Giờ đây, Ở Hà Nội này ngột ngạt, mọi người kèn cựa nhau lắm Bố Mẹ ạ, người ta sống ích kỷ, vì lợi ích cá nhân nhỏ nhặt mà bất chấp danh dự. Những người hiểu sâu sắc thì ít, dân du thử du thực, chợ búa, thiếu suy nghĩ thì nhiều…Những điều đấy càng làm Con thêm đau lòng cho văn hóa Việt, văn hóa Hà Nội. Nghĩ về Hà Nội một thời, khiến Con ngậm ngùi, thất vọng, xót xa. Hà Nội một thời hào hoa, thanh lịch đâu rồi…Hà Nội văn hiến, Hà Nội trí thức đâu rồi…Con muốn thay đổi cuộc sống này, đưa nhận thức Việt nam cao hơn, nhìn nhận sâu sắc hơn.
Rồi khi có những lúc cảm thấy cô độc, bất lực, muốn kêu gọi, tìm kiếm những người cùng chí hướng gắn kết lại thành cộng đồng thay đổi thực tại tốt hơn, nhưng không đạt xứng ý toại lòng, nên những lúc ấy chợt nghĩ, hay là mình chỉ sống cuộc đời bình thường, sống đạm bạc, giản dị cùng gia đình, và buông suôi, để nhiệt huyết lắng vào Tâm. Thật mâu thuẫn đúng không Bố Mẹ, buông suôi vì ngột ngạt, rồi cũng vì ngột ngạt, không bằng lòng với thực tại lại muốn đấu tranh muốn thay đổi. Vậy Con phải làm làm sao đây!
Nếu cuộc sống này, con người sinh ra đã có một số kiếp do Thiên mệnh sắp đặt, vậy tại sao, Thiên mệnh không xắp đặt cho con người sống tốt với nhau, hỗ trợ nhau, cùng nhau phát triển. Tại sao để con người đấu đá, tranh giành nhau chỉ vì ham muốn cá nhân. Dẫn đến họ dấn thân vào những chuỗi sai lầm. Vậy phải chăng Thiên mệnh xắp đặt, phần CON của CON NGƯỜI  luôn thắng là lẽ đương nhiên, nó chi phối kích dẫn phần NGƯỜI làm việc để thỏa mãn những ham muốn. Tại sao?
Tại sao người dân hay kêu la chính quyền, không thấu hiểu chính quyền, họ chỉ nói mà không đồng hành, tại sao họ không cùng Chính quyền lãnh đạo hợp sức khắc phục những kêu la đó? Tại sao họ cứ la thán hoài vậy? Rồi những hành động đó còn làm ảnh hưởng tới các thế hệ sau, tiêm nhiễm, cài đặt vào các em những tư tưởng không đúng – không tốt. Phải chăng đây là một lối mòn tư duy, in hằn sâu vào trong tiềm thức người Việt bây giờ. Vậy phải lảm sao đây…?
Nhân tài Việt Nam đâu rồi! Và khi nào nhân tài Việt Nam thực sự được trọng dụng, được đặt đúng vị trí! Ở Việt Nam chúng ta, ai sẽ dẫn dắt những con người thực tài chưa được đặt đúng chỗ đấy. Vẫn biết, giờ đây Chính phủ Việt Nam chúng ta, có rất nhiều cải cách hợp lý – đúng đắn. Chúng ta cần một lối đi! Chúng ta phải tạo ra thời thế, khi đó nhân tài sẽ đến. Có mục tiêu chung vì vận mệnh đất nước, có sứ mệnh riêng cho tổ quốc, nhân tài khắp nơi sẽ tự tìm đường tới đích, bởi lực hấp dẫn vô hình từ mục tiêu chung lan tỏa. Vậy đâu là mục tiêu hấp dẫn? Ở Việt Nam chúng ta, không hề thiếu nhân tài, điều quan trọng phải làm sao cho nhân tài bật dậy, đứng lên, đi theo sứ mệnh để phụng sự đất nước.
Bố Mẹ ạ! Con mong muốn tột bậc, HỮU DUYÊN gặp được một NGƯỜI THẦY dẫn lối, dẫn dắt Con. Bởi Con cần phải học hỏi nhiều nữa, học hỏi một cách khoa học để không lãng phí thời gian, sức lực và tiền của. Con cần lắm Bố Mẹ ạ! Một NGƯỜI THẦY  thực sự để Con tin tưởng chia sẻ và học hỏi.
Về Tình yêu và Tương lai gia đình của Con, Con thấy lận đận lắm. Những lúc có cảm giác buống suôi, cảm thấy bất lực, Con cần lắm được có người bên cạnh, hiểu mình, lắng nghe chia sẻ cùng mình, Con cần và muốn lắm. Nhưng ai sẽ lắng nghe và đồng cảm với Con đây. Nhiều khi cái áp lực gia đình cũng nặng nề đến rùng mình. Nhiều khi lại muốn có được một cuộc sống hạnh phúc, đầm ấm bên con cái để viết tiếp, tiếp bước văn hóa truyền thống mà Bố Mẹ gây dựng. Sống chan hòa với mọi người hàng xóm. Con thích những lúc, vợ chồng con cái, ngồi chung mâm, chấm chung bát, chan chung canh, và cùng chung chia sẻ buồn vui trong cuộc sống, dạy dỗ con cái thành người, và hiếu thuận với Bố Mẹ. Viễn cảnh đó hoàn toàn có thể nắm giữ.
Giờ đây, khi mà Con theo đuổi con đường Con chọn, liệu Con còn đủ thời gian để nắm giữ điều hạnh phúc bình dị đó.
Giờ Con phải làm gì đây…?
Con vẫn tiếp tục thực hiện Đam mê, thực hiện Sứ mệnh, cùng với niềm tin chưa vững chắc. Vẫn do dự, vẫn đắn đo và đi tiếp…
Con trai của Bố Mẹ
Nguyễn Đức Hùng Khánh

Sách DOANH TRÍ's Blog