Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin-Kiến thức quản trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin-Kiến thức quản trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Vị trí lãnh đạo và năng lực lãnh đạo

Nói đến “lãnh đạo”, nhiều người thường liên tưởng đến vị trí đứng đầu trong một nhóm người hoặc một tổ chức. Tuy nhiên, bối cảnh ngày nay với nhiều thay đổi mà để tồn tại và phát triển, các tổ chức phải định nghĩa lại “lãnh đạo” theo hướng tập trung nhiều hơn cho việc nâng cao “năng lực lãnh đạo” của cả đội ngũ, thay vì chỉ một vài vị trí như trước đây. 


Câu chuyện của Tập đoàn Apple có lẽ là trường hợp kinh điển nhất để nói về sự chuyển dịch trong tư duy về lãnh đạo. Những năm trước đây, mỗi khi Steve Jobs, người đứng đầu Apple, “hắt hơi sổ mũi” là chắc chắn rằng Apple sẽ bị “sốt”, cổ đông xôn xao như ngồi trên đống lửa, giá cổ phiếu thì chao đảo.
Nhiều người còn nhớ các “cú sốc” của cổ phiếu Apple những năm 2008, 2009 khi thông tin không tốt về sức khỏe của Steve Jobs bị rò rỉ ra ngoài. Thế nhưng, mọi sự đã hoàn toàn đổi khác chỉ sau 4 năm!
Tháng 8/2011, Steve Jobs tuyên bố thoái vị, nhường vị trí Tổng giám đốc điều hành cho Tim Cook. Những tưởng sẽ có một cuộc tụt dốc không phanh trong giá cổ phiếu Apple.
Và dường như trù liệu trước viễn cảnh u ám này, Steve Jobs đã chuẩn bị sẵn một kịch bản hoàn hảo cho sự ra đi. Ông không tiếc lời giới thiệu người kế nhiệm mình, Tim Cook, người đã được “thực tập” ba lần với chiếc ghế nóng Tổng giám đốc điều hành khi Jobs phải nghỉ ngơi dưỡng bệnh.
Từ những quan niệm và góc nhìn mới về lãnh đạo và phát triển “năng lực lãnh đạo” cho đội ngũ ở các cấp bậc, Đại học Quốc gia Úc, Trường Doanh Nhân PACE và Hệ thống Học tập Phát triển Toàn cầu (GDLN) của Ngân hàng Thế giới (WB) đã cùng phối hợp để xây dựng và triển khai một chương trình đào tạo đặc biệt: “Nâng cao năng lực lãnh đạo”/ “Leadership Development Program for Visionary Leaders”, gọi tắt là “Chương trình LDP”.
Chương trình này dành cho những nhà quản lý mong muốn phát triển khả năng lãnh đạo để dẫn dắt đội ngũ, tổ chức của mình một cách thành công hơn và có thể tạo ra được những bước ngoặt mới trong sự nghiệp. Không chỉ được xây dựng dựa trên những tư duy mới nhất về lãnh đạo, LDP còn tích hợp nhiều hình thức học tập tiên tiến của thế giới hiện nay.
Chương trình LDP tại Việt Nam sẽ được triển khai ở 2 địa điểm là TP.HCM (khai giảng ngày 28/10) và Hà Nội (khai giảng ngày 29/10), học vào thứ 6 hằng tuần (sáng và chiều), kéo dài trong 2 tháng. Chương trình được giảng dạy bằng cả hai ngôn ngữ Anh - Việt (có phiên dịch).
Chứng chỉ Tốt nghiệp của Chương trình LDP được cấp bởi Đại học Quốc gia Úc (đại học được xếp hạng cao nhất ở Úc và nằm trong top những đại học uy tín hàng đầu thế giới), đồng thời cũng được Trường Doanh Nhân PACE và GDLN của Ngân hàng Thế giới chứng nhận.
Chưa hết, “Ngài đổi mới” (biệt danh của Steve Jobs) còn “trình làng” cả một đội ngũ lãnh đạo kế tiếp của Apple - được ông gọi là những “kiến trúc sư” của các tuyệt phẩm về công nghệ mà Apple đã, đang và sẽ cống hiến cho thế giới.
Và điều mà nhiều người sợ hãi, chờ đợi đã không xảy ra. Cổ phiếu Apple chỉ “rung lắc” chút ít và tiếp tục giữ được sự ổn định như chưa hề có sự ra đi “động trời” kia.
Không thể phủ nhận vai trò của “vị trí lãnh đạo” nhưng rõ ràng đã có một sự dịch chuyển: không phải “vị trí lãnh đạo” mà “năng lực lãnh đạo” của cả đội ngũ mới là yếu tố quyết định tới vận mệnh của doanh nghiệp.
Những quan điểm quản trị tiến bộ trên thế giới cũng khẳng định rằng việc đầu tư xây dựng năng lực lãnh đạo của cả đội ngũ (leadership) ngày càng là yếu tố quan trọng để làm nên sức mạnh và uy danh của một công ty.
Chẳng hạn, theo Bảng xếp hạng Những công ty dẫn đầu thế giới về năng lực lãnh đạo được Hay Group công bố hàng năm, những công ty đứng đầu danh sách này như GE, Procter & Gamble, Intel... không phải được lựa chọn bởi doanh thu, lãnh đạo giỏi, vốn hóa lớn... mà nằm ở khả năng tạo dựng năng lực lãnh đạo cho nhân viên.
Cụ thể là nhân viên ở tất cả các cấp của những tập đoàn danh tiếng này đều được tổ chức trao cho những cơ hội cần thiết để phát triển và thực hành kỹ năng lãnh đạo, dẫn dắt của mình.
Bên cạnh đó, “vị trí lãnh đạo” và “năng lực lãnh đạo” có thể không đồng thời tồn tại (có những người đứng ở vị trí lãnh đạo nhưng chưa chắc đã có năng lực lãnh đạo, hay nói cách khác là, năng lực lãnh đạo của một cá nhân không phụ thuộc vào vị trí hay quyền lực mà cá nhân đó nắm giữ).
Như bản báo cáo của của Hay Group đã đúc kết: “Khái niệm lãnh đạo trong thế kỷ XXI cần được hiểu là mọi cấp bậc đều có thể lãnh đạo, chứ không phụ thuộc vào chức vị. Khi cấu trúc các tổ chức ngày càng trở nên phẳng và ít cấp bậc hơn, các nhà lãnh đạo cần hiểu rằng họ phải bỏ cái tôi của mình lại ngoài cửa”.
Và năng lực lãnh đạo hoàn toàn có thể được “nâng cao”, “phát triển” hay “mài giũa” thêm trên nền tảng những tiềm năng, những trải nghiệm mà một nhà quản lý tích lũy được từ chính kinh nghiệm sống và làm việc của mình“.


SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo DNSG)

Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

Kinh doanh như ván cờ




Ông Nguyễn Văn Chiểu, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Lafooco.
“Trong kinh doanh cần có cả khả năng phán đoán lẫn quyết đoán”, ông Nguyễn Văn Chiểu cho biết.
Kết quả lợi nhuận 6 tháng đầu năm 2011 của Công ty Cổ phần Chế biến Hàng xuất khẩu Long An (Lafooco) vượt dự báo khiến nhiều nhà đầu tư có phản ứng trái chiều. Đặt kế hoạch lợi nhuận trước thuế của cả năm là hơn 50 tỉ đồng, nhưng sau 6 tháng đầu năm, con số này đã vượt 60 tỉ đồng. Nhà đầu tư cho rằng, trước đó Công ty đã đưa kế hoạch kinh doanh quá an toàn, chỉ tiêu lợi nhuận chỉ bằng phân nửa so với năm trước, thấp hơn năng lực thực có.
Không mạo hiểm





Giải thích điều này, ông Nguyễn Văn Chiểu, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Lafooco cho biết, từ cuối năm 2010, doanh nghiệp trong ngành đều dự đoán năm 2011 giá điều có thể giảm mạnh. Đó là chưa kể viễn cảnh kinh tế thế giới đang rất xấu, tác động không tốt đến thị trường. “Chúng tôi không thể mạo hiểm đặt kế hoạch lợi nhuận ở mức quá cao”, ông Chiểu cho biết. Tuy nhiên, điều không ngờ được là chỉ trong 6 tháng đầu năm nay, giá điều tiếp tục tăng 40-50%. Trong khi dự báo được mùa lại cho kết quả hoàn toàn ngược lại: mất mùa. Với lợi thế có hàng tồn kho lớn, Lafooco đã thành công.Tuy được dự báo kết quả kinh doanh năm nay khả quan, song ông Chiểu cho rằng, do hoạt động cả 2 lĩnh vực sản xuất và kinh doanh thương mại, Lafooco không thể tránh ảnh hưởng từ suy thoái kinh tế thế giới và cả khó khăn lạm phát, lãi suất. “Công ty xác định mặt hàng điều, thủy sản, kinh doanh lương thực (gạo, nếp) và một số nông sản khác (sắn, ngô, cà phê) là ngành kinh doanh chủ lực trong thời gian tới”, ông Chiểu cho biết. Năm nay, Lafooco cũng đã ký kết hợp tác đầu tư với Công ty Thủy sản Cần Thơ, Lafooco góp 49% vốn.
Dấu ấn sau ngày nhậm chức
Năm 1995, Lafooco là doanh nghiệp đầu tiên của ngành điều được cổ phần hóa. Lafooco cũng là doanh nghiệp thứ 4 niêm yết trên sàn chứng khoán TP.HCM. Năm 1998, ông Nguyễn Văn Chiểu chính thức vào làm việc tại Lafooco với cương vị Tổng Giám đốc và đã tạo được dấu ấn ngay năm đầu tiên trong vai trò nhà quản trị.
Năm đó, ảnh hưởng từ biến đổi khí hậu, nắng nóng kéo dài khiến sản lượng điều trong nước sụt giảm nghiêm trọng, giá nguyên liệu mua vào cao gấp 3 lần so với năm trước. Lafooco và các doanh nghiệp khác đều đứng giữa 2 lựa chọn: hoặc đóng cửa nhà máy, hoặc chấp nhận mua nguyên liệu với giá cao (lỗ khoảng 2 triệu đồng/tấn) để duy trì việc làm cho công nhân. “Chúng tôi đã chấp nhập mua lỗ 1.000 tấn để làm. Nhưng nếu tiếp tục làm như vậy thì Công ty không đủ tiền trang trải. Thế rồi tôi may mắn gặp một anh bạn làm ở ngân hàng của Hồng Kông. Anh cho biết ở một đất nước xa xôi tận châu Phi là Mozambique, có nguồn nguyên liệu điều hết sức dồi dào. Mozambique có sản lượng 50.000 tấn hạt điều/năm. Chúng tôi chỉ cần mua được 1/5 số đó là đã thành công rồi”, ông Chiểu nói.
Biết được thông tin tốt lành đó, ông quyết tâm lên đường. Hành trang mang theo của một doanh nhân Việt lần đầu đến xứ châu Phi xa lạ là một thùng mì gói. 15 ngày sau, hợp đồng mua 1.500 tấn hạt điều nguyên liệu thô đầu tiên được ký. Đây là bước ngoặt đầu tiên của doanh nghiệp ngành điều Việt Nam. Tuy nhiên, do lần đầu mua bán giữa 2 nước, nên ông đã gặp không ít khó khăn. 2 tháng sau vẫn chưa nhập được hàng. “Tôi và Phó Tổng Giám đốc lại phải đích thân sang bên đó một lần nữa. Đến ngày mồng 3 Tết năm 1999, lô hàng 1.500 tấn nguyên liệu điều mới được nhập vào kho của Công ty. Một trải nghiệm thật khó quên”, ông Chiểu nhớ lại.
Ngoài tính quyết đoán trong kinh doanh, ông Chiểu được đánh giá là nhà quản trị quyết liệt và minh bạch trong chính sách tiền lương. Mức lương trung bình tại Công ty hiện khoảng 2,7 triệu đồng/tháng. Đã có những câu hỏi nghi ngờ xung quanh việc ông Chiểu và Ban Quản trị có vẻ hào phóng với chính sách tiền lương như vậy. Tuy nhiên, ông Chiểu khẳng định, với lạm phát lên đến 20%, mức lương trung bình 2,7 triệu đồng/tháng là hoàn toàn hợp lý. Việc tăng lương là nhằm gắn bó trách nhiệm của công nhân nhằm tăng hiệu quả kinh doanh.
Càng nhanh, chính xác, càng thành công
Cũng theo chia sẻ của ông Chiểu, không phải kết quả kinh doanh mọi năm của Công ty đều tốt mà phụ thuộc nhiều vào yếu tố thiên thời địa lợi. Với kết quả kinh doanh từ năm 2009 đến nay liên tục tăng trên 60%, đã có nhiều dự báo, mã cổ phiếu LAF của Công ty sẽ tăng đáng kể. Tuy nhiên, trong tình hình thị trường chứng khoán đang ảm đạm, ông Chiểu dè dặt dự báo giá cổ phiếu LAF sẽ giữ được mức giá khá và ổn định, so với một số cổ phiếu khác cùng quy mô trên thị trường và có xu hướng tăng trong thời gian còn lại của năm 2011. “Tuy nhiên, đó là nhận định riêng của cá nhân tôi, việc tăng giảm giá cổ phiếu còn tùy vào một số nhân tố khác nữa. Hiện tại, điều tôi quan tâm chính là điều hành hoạt động sản xuất để đạt được những kết quả tốt nhất theo nghị quyết Đại hội cổ đông năm 2011 đã đề ra”, ông nói.
Ông Chiểu là doanh nhân có tên trong làng đờn ca tài tử ở vùng đồng bằng sông Cửu Long. Ông từng hỏi chuyện giáo sư Trần Văn Khê khi Giáo sư sống tại Pháp, như người học trò về nhạc dân tộc. Ông Chiểu ví von kinh doanh như là một môn nghệ thuật hoặc đơn giản như ván cờ, đi sai một nước cờ là hỏng cả ván. Tuy mỗi ngày luôn phải đối mặt với những lựa chọn mang tính sinh tử, mỗi quyết định, dù nhỏ nhất, nếu không suy nghĩ thấu đáo, đều có thể dẫn đến hậu quả xấu đối với sự tồn tại và phát triển của công ty. “Tuy nhiên trong kinh doanh cần có cả khả năng phán đoán lẫn quyết đoán. Bạn càng nhanh, càng chính xác bao nhiêu, thành công bấy nhiêu. Người ta gọi là cơ hội, nhưng thực ra là do sự nhanh nhạy của chính nhà kinh doanh”, ông Nguyễn Văn Chiểu cho biết.







SÁCH DOANH TRÍ's Blog

(Nguồn NCĐT)

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

“Dám nghĩ lớn”

Trong công việc hay trong cuộc sống thường ngày, có bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi: Tại sao người khác có thể làm được những điều đó còn mình thì không? Do người ta thông minh hơn mình hay là có những cơ hội tốt hơn so với mình? Câu trả lời chắc chắn là: “Không phải vậy. Sự khác biệt chính là tầm suy nghĩ của bạn”. 


TS. David J. Schwartz, người từ lâu được coi là một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới trong lĩnh vực phát triển tiềm năng con người, đã nhận xét trong cuốn sách Dám nghĩ lớn của mình:
“Niềm tin, một niềm tin mãnh liệt sẽ thúc đẩy chúng ta suy nghĩ đến cùng để tìm ra phương hướng, phương tiện và phương pháp thực hiện. Chỉ khi bạn tin vào chính mình thì người khác mới có thể đặt niềm tin vào bạn”.
Thật vậy, nếu không có niềm tin, chúng ta sẽ không thể có lòng can đảm, sự kiên nhẫn và niềm đam mê để tạo ra những phát minh vĩ đại và những khám phá khoa học như ngày nay.
Trong lĩnh vực tư vấn và tuyển dụng nhân sự cấp cao, nhiều năm qua, tôi may mắn được trải nghiệm trong vai trò làm cầu nối cho rất nhiều cá nhân nắm giữ những vị trí chủ chốt, hoặc là lãnh đạo của doanh nghiệp. Công việc đã cho tôi nhiều cơ hội thường xuyên tiếp xúc với những người tài năng và đạt được những thành công nhất định trong công việc.
Vậy, đâu là bí quyết giúp họ thành công? Có nhiều đáp án khác nhau, nhưng hầu hết họ đều có điểm chung là “Dám nghĩ lớn”. Henry Ford, người sáng lập Ford Motor, đã từng nói: “Bạn luôn đúng cho dù bạn nghĩ mình có thể làm được hay không làm được một việc gì đó”.
Tôi cũng đồng ý rằng, “Dám nghĩ lớn” chắc chắn không phải là điều quá khó khăn đến mức không thể nắm bắt được. Chúng ta có thể vận dụng những nguyên tắc cơ bản sau đây để nuôi dưỡng và phát triển sức mạnh niềm tin cho chính bản thân mình.
- Luôn nghĩ về thành công hơn là chỉ nghĩ về thất bại. Trong tất cả các khía cạnh của cuộc sống, hãy để suy nghĩ của mình tràn đầy những ý nghĩ tích cực. Khi phải đối mặt với một tình huống khó khăn, hãy luôn tự nhủ “Tôi sẽ giành chiến thắng” thay vì “Có thể tôi sẽ thất bại”. Khi phải thi đua với người khác, hãy nghĩ “Tôi không thua kém gì người giỏi nhất”, chứ không phải “Tôi sẽ bị họ đánh bại”.
Khi cơ hội đến với bạn, hãy tin tưởng rằng “Tôi có thể làm được điều đó”. Cần phải luôn nhắc nhở mình “Tôi sẽ thành công” trong quá trình tư duy của bạn. Xây dựng cho mình một tư duy tích cực sẽ giúp bạn lập ra các kế hoạch và định hướng cụ thể để đi đến thành công.
- Thường xuyên động viên bản thân “Mình có thể gặt hái được nhiều hơn mình tưởng tượng”. Thành công không đòi hỏi bạn phải có một trí tuệ siêu phàm. Những người thành đạt cũng không phải là siêu nhân. Không có bất cứ điều kỳ diệu nào về thành công. Và mọi người cũng không thành công chỉ dựa vào may mắn. Những người thành công thường luôn tin tưởng vào bản thân và những gì họ làm.
- Hãy nghĩ đến và tin tưởng vào những điều lớn lao. Bạn càng tin tưởng vào bản thân bao nhiêu thì khả năng đạt được thành công càng lớn bấy nhiêu. Hãy đặt ra những mục tiêu lớn và chuẩn bị các kế hoạch lớn để đạt được những thành công rực rỡ. Bạn nên nhớ, thực hiện những ý tưởng và kế hoạch lớn không hề khó khăn hơn, thậm chí có đôi khi còn đơn giản hơn so với những ý tưởng và kế hoạch nhỏ.
Tin vào bản thân sẽ giúp bạn có thể đạt được những kết quả diệu kỳ trong công việc và cả trong cuộc sống.
 


NGUYỄN THỊ VÂN ANH - Giám đốc Điều hành Công ty Tư vấn Tuyển dụng nhân sự cấp cao Navigos Search 


SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo DNSG)

Soi gương

Một con gà trống hay mái, đứng trước tấm gương, dù có nghiêng ngó cử động đến điệu bộ nào thì vẫn chỉ là gà, và trống vẫn hoàn trống, mái vẫn là mái! Nhưng, khi Sam Walton, người sáng lập ra Wal-Mart, soi gương thì ông lại thấy cả Hannibal (247-183 TCN). Vì sao?


1. Chắc chắn đó không phải là chiếc gương thần cho Sam Walton ngắm nghía, ngẫu hứng phù phép. Đó là cuộc tiếp kiến của tư duy điều hành từ cổ nhân đến người đương thời.



Hannibal là một nhà lãnh đạo nổi lên từ cuộc xung đột giữa hai siêu cường thời cổ đại nhằm chiếm quyền kiểm soát khu vực phía Tây Địa Trung Hải. Sam Walton là một Hannibal trong cuộc chiến tranh bán lẻ của thế kỷ XX.
Khi Carthage và Rome đang tranh giành quyền lực thì Hannibal giành quyền chủ động và từ đó làm đảo lộn thế giới. Hannibal chỉ huy một đội quân vượt qua dãy Alps giữa mùa Đông để tiến vào lãnh địa La Mã, chiến thắng vì tạo được sự bất ngờ, chiếm ưu thế về sức mạnh.
Sam cũng chiếm một La Mã trong lĩnh vực bán lẻ (Kmart) bằng cách sử dụng công nghệ máy tính - điều mà chưa có nhà bán lẻ nào từng làm. Ông kiếm tiền bằng cách tiến vào các thị trường mà đối thủ đã từ bỏ vì cho rằng chúng nằm ở khu vực nông thôn hay quá nhỏ bé không đáng quan tâm tới.
Kmart đã phải phá sản khi thay vào đó là Wal-Mart với hơn một triệu nhân công ở Mỹ và hai triệu người làm việc trên toàn thế giới. Cũng với lối suy nghĩ đầy sáng tạo, Serge Brin và Larry Page của Google đã dám đối đầu và đánh bại hai đối thủ cạnh tranh đáng gờm là Microsoft và Yahoo!
Người dám thách thức sự khôn ngoan thông thường và có khả năng suy nghĩ vượt ra khỏi các lối mòn để tạo ra những kỳ tích, đó là một trong những tố chất hàng đầu của giới lãnh đạo tài năng.
2. Các nhà lãnh đạo vĩ đại biết cách làm thế nào để xây dựng sự đồng thuận và động viên thuộc cấp hơn là chú trọng đến tư lợi. Xenophon đã gạt sang một bên những vấn đề cá nhân để lãnh đạo các đồng đội Hy Lạp của mình thoát khỏi tình huống nguy hiểm ở Ba Tư.
Đây cũng là cách mà Lou Gerstner và Anne Mulcahy thực hiện để giải cứu IBM và Xerox. Lãnh đạo phải có tham vọng mới thành công được.
Juluis Caesar là người đầy tham vọng. Ông đã dẫn dắt La Mã trở thành một đế quốc, nhưng thành công lại khiến ông tin rằng mình là thánh sống và làm ông mờ mắt trước những hiểm nguy xung quanh.
Có nhiều nhà lãnh đạo kinh doanh và các “chúa tể vũ trụ” ở Phố Wall có điểm tương đồng với Caesar, nhưng không ai nổi bật như Hank Greenberg, người đã xây dựng công ty bảo hiểm AIG thành một đế chế rồi sau đó bị hạ gục tại đỉnh cao thành công bởi chính các con “dao găm kinh doanh” của các giám đốc dưới quyền.
Quyền lực, tham vọng và vinh quang ở thì quá khứ có thể định hướng cho tương lai. Nguyên giá trị ở phẩm chất lãnh đạo vẫn là thúc đẩy những người đi theo chia sẻ tầm nhìn, truyền cảm hứng thông qua việc làm gương, khả năng nhận ra vấn đề và kỹ năng giải quyết, phát triển và duy trì một quan điểm kiên định dù đối diện với thành công hay thất bại, thấu hiểu những giới hạn của con người và biết khi nào phải gò cương và khi nào buông lỏng cương đối với cộng sự lẫn đối thủ...
Lãnh đạo của các công ty ngày nay đang theo đuổi các mục đích như những nhà lãnh đạo thời cổ đại: sự giàu có, thành tựu và uy tín.
Nhưng ai là người tỉnh táo, nhạy bén khi vận dụng kinh nghiệm của người đi trước cùng với sự thịnh vượng của khoa học kỹ thuật để trở thành một “độc cô cầu bại” trong lãnh địa của mình?
Trả lời câu hỏi này ở dạng tương đối cũng đã là một cách đẩy lùi hiện trạng khủng hoảng trong thế giới quản trị doanh nghiệp hiện nay.
3. “Quyền lực thì đứng, quyền uy thì ngồi”. Đó là cuộc triển lãm của Cung điện Versailles (Pháp) trưng bày những chiếc ghế - những ngai vàng khắp các nơi trên thế giới - biểu tượng của quyền lực và quyền uy, từ thời cổ đại đến thời hiện đại.
Thông điệp của cuộc triển lãm này như nhắc nhở loài người có cách nhìn đa diện về quyền lực và quyền uy. Sự oai nghiêm và vị thế của quyền lực, sự tìm kiếm giá trị và ý nghĩa đích thực của hai chữ “quyền uy”.
“Quyền lực là vị thế, vị trí, địa vị xã hội phân công cho con người được sử dụng quyền lực đó. Nhưng quyền uy lớn hơn thế và đòi hỏi dụng công hơn nhiều. Quyền uy là sự tổng hợp của một loạt điều kiện: Quyền lực + tài năng + nhân cách + uy tín + hiệu quả cách sử dụng quyền lực”, một nhà báo đã chiêm nghiệm về triển lãm này.
Nếu đặt ý niệm này trong khả năng điều hành một quốc gia thì sự tái khám phá những giá trị từ cổ chí kim không phải là vô dụng. Ngai vàng thực chất là sự tôn vinh cấu trúc của một chiếc ghế. Người ngồi trên ghế là người có quyền lực. Nhưng để thiết lập một sức mạnh của quyền uy thì cần có một phép cộng của nhiều yếu tố.
Quản trị quốc gia, theo từng cấp độ, cũng tính đến cách tạo quyền uy văn minh, ngoài việc tổ chức quyền lực. Và sâu sắc hơn, giá trị nào sẽ được truyền cảm hứng cho hậu thế soi gương cổ nhân như một lẽ phải của đạo đức quốc gia? 



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo DNSG)

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Khách hàng là ân nhân (Bài học của Hải Đế Lao về sự tận tụy)

Bài này sưu tầm rất lâu rồi.Hôm nay dọn dẹp máy tính,tự nhiên đọc lại.Thấm thía.Cùng chia sẻ với cộng đồng SDT.Một bài học sâu sắc về phục vụ khách hàng


Khách đi ăn lẩu vui vẻ chờ 2 tiếng mới được phục vụ

Ở Bắc Kinh có rất nhiều quán ăn và đặc biệt là lẩu thì nhiều vô kể ! Nhưng tại sao mọi người vẫn đổ xô đến đây ăn và thậm chí còn phải chờ lâu như vậy mà vẫn đồng ý!

Mình là bạn đọc thường xuyên của VnExpress.net, và cũng thường xuyên vào đọc chuyên mục Bạn đọc viết. Mình thấy mọi người đang thảo luận về vấn đề lập nghiệp, vấn đề phục vụ ở Việt Nam, đặc biệt là nhà hàng ăn. Mình muốn kể cho mọi người một ví dụ điển hình về thành công của một doanh nghiệp đi từ 2 bàn tay trắng! Hi vọng nó có thể là một lời gợi ý cho các bạn đã, đang và sẽ có ý định kinh doanh!

Trong một buổi thảo luận trên lớp, mình đã từng hỏi các bạn trên lớp: “Khi đi ăn, thời bạn có thể chấp nhận chờ đợi lâu nhất là bao lâu?”. Mọi người phần đông đều trả lời khoảng từ 10 đến 15 phút, ai dễ tính có lẽ cũng nhiều nhất là 20 phút. Và khi mình hỏi: “ Nếu bạn phải đợi từ 1 đến 2 tiếng mới có thể dùng bữa, bạn có đồng ý đợi không?” thì tất cả đều nói : “Không, không đời nào !” , “ 1 đến 2 tiếng?Đùa à?”, “Oh, tôi không rảnh đến mức đó đâu!” , “ Impossible”.

Và mình tin rất nhiều người trong số các bạn cũng sẽ có câu trả lời tương tự như vậy! Nhưng điều đó không hề impossible một chút nào cả, theo mình biết thì đã có một nơi làm được như vậy!

Mình đang học ở Bắc Kinh, ở gần trường mình có một nhà hàng lẩu Tứ Xuyên có tên là “ Hải Đế Lao” ( dịch ra thì có nghĩa là vớt đến tận cùng của đáy biển)!

Đến giờ ăn, vào nhà hàng đó có một cảnh tượng hết sức quen thuộc đó là số lượng khách xếp hàng chờ đông tương đương với lượng khách đang dùng bữa! Nhưng vấn đề là trong số tất cả những người khách đang chờ ấy, không ai tỏ ra giận dữ hay không hài lòng, mà mọi người đều rất vui vẻ, như đang ở một nơi vui chơi giải trí vậy!”. Khách chờ dùng bữa tại tầng 1. Ở Bắc Kinh có rất rất nhiều quán ăn, và đặc biệt là lẩu thì nhiều vô kể ! Nhưng tại sao mọi người vẫn đổ xô đến đây ăn lẩu, và thậm chí còn phải chờ lâu như vậy mà vẫn đồng ý ! Sau đó tìm hiểu thì mới biết được bí quyết giữ khách ở đây chính là chất lượng phục vụ !

Chưa từng có một khách hàng nào phàn nàn về chất lượng phục vụ của nhân viên ở đây, cho dù khách đông đến đâu đi chăng nữa nhưng chỉ cần bước chân vào nhà hàng, bạn luôn luôn được chào đón rất nồng nhiệt! Khi vào tới nơi sẽ có nhân viên đón bạn, hỏi bạn có bao nhiêu người, nói cho bạn bạn sẽ phải chờ trong bao lâu, và hỏi bạn có thể chờ hay không? Nếu bạn đồng ý chờ thì họ sẽ tìm chỗ ngồi cho bạn chờ, và lập tức sẽ có người mang hoa quả, đồ ăn vặt và đồ uống đến cho bạn! Hoa quả , đồ ăn vặt và đồ uống cho khách chờ dùng bữa! Cần phải nhấn mạnh là tất cả những thứ này đều free hết!

Chỉ cần bạn vừa dùng hết miếng hoa quả cuối cùng sẽ lập tức có người mang thêm vào cho bạn, bạn cũng có thể đến chỗ đặt hoa quả và tự chọn những loại mình thích ăn, đồ uống cũng vậy, tùy thích! Ngoài ra trong khi chờ họ có thể đưa cho bạn cờ, tú lơ khơ để chơi.

Khách hàng nữ thì có thể làm móng miễn phí, khách hàng nam có thể được đánh giầy miễn phí, một số ngày trong tuần còn có thể được lau xe miễn phí! Ở một số nhà hàng còn có thể miễn phí dùng mạng Internet! Dù bạn đi đến đâu thì bất cứ nhân viên nào cũng đều mỉm cười chào bạn, chỉ cần họ nhìn thấy bạn.

Đang bàn đến hàng ăn mà lại nói đến nhà vệ sinh thì quả thật là hơi buồn cười! Nhưng mình đã từng nghe một câu nói, đại ý là: để biết văn hóa của một nơi nào cao hay thấp bạn chỉ cần để ý nhà vệ sinh của họ! Và nhà vệ sinh của Hải Đế Lao cũng là một điểm đáng được chú ý! Khi bạn đi về hướng nhà vệ sinh thì khi gặp bạn nhân viên nào họ cũng có thể rất vui vẻ hỏi có phải bạn muốn tìm nhà vệ sinh không và chỉ bảo tận tình, bạn thậm chí chưa cần mở miệng hỏi! Khi vào tới nơi đã có một nhân viên đứng sẵn ở cửa và chỉ cho bạn khu nào là nữ khu nào là nam và mời bạn vào! Nhà vệ sinh của họ cực sạch và thậm chí còn có cả nhạc du dương, mùi thơm thoang thoảng, sau khi xong xuôi bạn bước ra ngoài rửa tay, vừa rửa xong thì cũng có một nhân viên lấy giấy đưa cho bạn lau tay! Bạn có thể để ý thấy ở bồn rửa mặt của họ có một chiếc kệ, ở đó có đầy đủ các thứ miễn phí cho bạn như lược chải đầu, các loại sữa rửa mặt, kim chỉ….!

Khi dùng bữa, nhân viên sẽ nhắc bạn nên gọi bao nhiêu là đủ dùng !Nếu bạn gọi nhiều, họ có thể gợi ý nên bớt lại, cứ dùng đã, nếu cần tiếp có thể gọi thêm, họ cũng gợi ý bạn mỗi loại có thể gọi một nửa suất! Nếu bạn là khách hàng nữ và để tóc dài, họ sẽ đưa cho bạn một chiếc dây buộc tóc để bạn buộc cho đỡ vướng, nếu thấy bạn đeo kính, họ sẽ tặng bạn một chiếc khăn lau kính. Điện thoại của bạn để trên bàn họ sẽ tự động lấy một túi nylon nhỏ bao lại để khỏi bị dầu mỡ bắn vào khi ăn.

Trong khi bạn dùng bữa, nhân viên sẽ luôn chú ý đến nồi lẩu của bạn, xem có cần cho thêm nước hay không, có bị sủi bọt hay không? Khi ăn nếu bạn chẳng may làm rơi đũa, nhân viên của họ chỉ cần nghe thấy tiếng đũa rơi hoặc nhìn thấy thì đã lập tức lấy đôi khác cho bạn và thậm chí còn không cần đợi bạn phải lên tiếng! Cứ khoảng 15 phút sẽ có một nhân viên đến đưa cho bạn khăn nóng tiệt trùng và lấy chiếc khăn bạn vừa lau xong đi! Trong khi ăn nếu không may bạn bị nước lẩu bắn vào tay họ lập tức sẽ đưa cho bạn một loại thuốc trị bỏng chuyên dụng! Tất cả đều đã được chuẩn bị sẵn! Dùng bữa xong họ lại tiếp tục bưng hoa quả ( free) đến cho bạn tráng miệng! Mình rất thích bỏng ngô của họ, nên mỗi lần ăn xong họ đều gói cho mình 2 gói mang về nhà ăn! Khi tính tiền xong họ sẽ đưa cho bạn kẹo cao su để ăn cho thơm miệng!

Tất cả các nhân viên đều vui vẻ, nhẹ nhàng và làm cho khách hàng có cảm giác họ thân thiết một cách rất chân thành chứ không phải chỉ là một cái gì đó giả tạo! Có rất nhiều câu chuyện xung quanh việc phục vụ của Hải Đế Lao, đó là có trường hợp khách hàng khi tính tiền chỉ vui miệng hỏi một câu: “Mình tưởng ở đây có tặng kem ?”! Một lát sau, một nhân viên hớt hải chạy đến, trên tay cầm một que kem và nói: Kem của quý khách đây ạ”. Thì ra nhân viên ấy vừa mới chạy đến một siêu thị gần nhất để mua về! Có khách hàng vào trong quán tự nhiên hắt xì liên tục, thế là một lát sau có nhân viên bưng đến chọ họ một bát canh gừng! Làm khách hàng cảm động hết chỗ nói!

Có thể có nhiều người nghĩ rằng , nếu phục vụ như vậy thì giá thành chắc chắn sẽ rất đắt! Không những không phải vậy mà còn ngược lại, lẩu ở Hải Đế Lao giá thành chỉ tương đương với các quán lẩu khác, và có cao thì cũng cao hơn một chút, nhưng cái mà khách hàng cảm nhận đó là tất cả đều rất xứng đáng với số tiền mà họ bỏ ra! Có nhiều ý kiến cho rằng nếu như vậy thì liệu việc kinh doanh của họ có lãi hay không? Vì bao nhiêu dịch vụ miễn phí kia tất cả đều là chi phí, cung cấp nhiều dịch vụ miễn phí như vậy thì liệu có còn có lãi!

Nhưng nếu không có lãi sao họ có thể mở tới hơn 30 nhà hàng ở khắp nơi trên Trung Quốc, doanh thu năm 2008 đạt đến 600.000.000 nhân dân tệ và được lọt vào danh sách 100 doanh nghiệp kinh doanh ăn uống hàng đầu Trung Quốc! Với thành công trước mắt , khó có ai có thể biết được ông chủ của Hải Đế Lao trước đây (1992-1994) chỉ bán đồ ăn ở vệ đường! Nhưng chính sự phục vụ tận tình, tận tâm của ông đã làm vừa lòng khách hàng!

Theo như ông nói, tất cả những dịch vụ miễn phí và sự phục vụ tận tình của nhà hàng ông đều coi như một loại chi phí - một loại chi phí đặc biệt để khách hàng có thể quay trở lại, có thể giới thiệu bạn bè đến, có thể đồng ý ngồi chờ hàng 1 đến 2 tiếng! Và chi phí đó đáng lắm! Câu nói “Khách hàng là thượng đế” vô cùng đúng!Cho dù bạn mở bất kỳ một loại hình kinh doanh hay dịch vụ nào đi chăng nữa thì khách hàng vẫn luôn là người mang tiền đến cho bạn, mang lợi nhuận đến cho bạn, và không có họ thì sao bạn có thể thành công được?

Nhưng mình không hiểu tại sao một số nơi lại có thái độ phục vụ rất kém! Phải chăng họ chê tiền và không cần kinh doanh nữa? Ví dụ của mình có lẽ là rất nhỏ thôi, nhưng mình hi vọng có thể giúp ích cho một số bạn đã, đang và sẽ có ý định kinh doanh! Chỉ cần chăm sóc tốt thượng đế của bạn, thượng đế sẽ rất vui vẻ mang tiền đến cho bạn và thậm chí còn rủ rê thêm rất nhiều thượng đế khác cùng mang tiền đến cho bạn nữa! Bạn không thích thế à?

( Luckystar )
DƯƠNG KHẢI (st)


SÁCH DOANH TRÍ's Blog

Không phải trả tiền! Vì sao 0 đô la là tương lai của ngành kinh doanh? (Phần cuối)

 >>Không phải trả tiền! Vì sao 0 đô la là tương lai của ngành kinh doanh? (Phần đầu)

Nhưng việc không phải trả tiền không đơn giản hoặc ngớ ngẩn như ý nghĩa của nó. Chỉ bởi vì các sản phẩm không phải trả tiền thì không có nghĩa rằng một ai đó, ở một nơi nào đó, đang không phải móc tiền ra trả cho chúng, và về việc này thì Google chính là một ví dụ căn bản. Còn Craigslist với số tiền lợi nhuận thu về vô cùng lớn nhưng lại bị phân tán giữa mười ngàn người sử dụng nó hơn là tập trung thẳng vào Craig Newmark Inc. Và để hiểu rõ được về số tiền đó thì bạn phải chuyển từ hướng nhìn cơ bản về một thị trường như một cuộc thi đấu giữa hai bên tham gia – bên những người mua và bên những người bán – thành một xu hướng rộng mở hơn về một hệ sinh thái gồm nhiều bên tham gia nhưng chỉ có một số bên trong đó là có thể trao đổi bằng tiền mặt mà thôi.



Khoảng cách tâm lý khá lớn giữa “gần bằng không” với “không” lý giải tại sao những khoản thanh toán cực nhỏ trở nên thất bại. Đó là lý do tại sao Google không hỏi thẻ tín dụng của bạn, các công ty Web hiện đại không tính giá cho những người sử dụng của họ bất kỳ điều gì, hay Yahoo đã cho không dung lượng ổ đĩa. Câu hỏi về bộ lưu trữ vô hạn giờ không phải là nếu nữa mà là khi nào. Và những người chiến thắng đã làm cho sản phẩm của họ không phải trả tiền trước tiên.

Còn những người theo chủ nghĩa truyền thống thì đang vò đầu bứt tay về “sự bay hơi của giá trị” và cả “sự hủy bỏ dùng tiền” đối với toàn bộ các ngành kinh doanh. Ví dụ như chính sự thành công về những bản danh sách không phải trả tiền của Craigslist vừa khiến cho việc kinh doanh mục rao vặt của tờ báo bị thiệt hại. Nhưng việc mất doanh thu từ đó thực sự cũng không làm Craigslist bị sụt giảm. Trái lại, trong năm 2006, trang web này đã thu về được khoảng chừng 40 triệu đô la từ chính một số thứ không phải trả tiền. Và nó chiếm khoảng 12% trong tổng số 326 triệu đô la doanh thu cho dù mục rao vặt trên báo đã bị sụt giảm trong năm đó.

Nhưng việc không phải trả tiền nó không tương đối đơn giản hoặc ngớ ngẩn như ý nghĩa của nó. Chỉ bởi vì các sản phẩm không phải trả tiền thì không có nghĩa rằng một ai đó, ở một nơi nào đó, đang không phải móc tiền ra trả cho chúng, và về việc này thì Google chính là một ví dụ căn bản. Còn Craigslist với số tiền lợi nhuận thu về vô cùng lớn nhưng lại bị phân tán giữa mười ngàn người sử dụng nó hơn là tập trung thẳng vào Craig Newmark Inc. Và để hiểu rõ được về số tiền đó thì bạn phải chuyển từ hướng nhìn cơ bản về một thị trường như một cuộc thi đấu giữa hai bên tham gia – bên những người mua và bên những người bán – thành một xu hướng rộng mở hơn về một hệ sinh thái gồm nhiều bên tham gia nhưng chỉ có một số bên trong đó là có thể trao đổi bằng tiền mặt mà thôi.

Và hầu hết những nền kinh tế phổ biến thì được dựng nên có liên quan tới việc không phải trả tiền chính là hệ thống ba bên. Ở đây, bên thứ ba phải trả tiền để được tham gia vào một thị trường đã được tạo nên bởi một sự trao đổi không phải trả tiền giữa hai bên tham gia đầu tiên. Điều này nghe có vẻ phức tạp nhỉ? Thế nhưng bạn chắc chắn đang trải nghiệm nó đúng vào lúc này đấy bởi đó chính là cơ sở của tất cả các phương tiên truyền thông ảo mà.

Với mô hình các phương tiện truyền thông truyền thống thì một nhà sản xuất truyền thông sẽ cung cấp một sản phẩm không phải trả tiền (hoặc gần như không phải trả tiền) cho những người tiêu dùng, còn những người quảng cáo thì phải trả tiền để được tham gia vào. Đài phát thanh thì “không phải trả tiền phát sóng” và với ti vi thì còn hơn thế nữa. Tương tự như vậy, các nhà xuất bản báo và tạp chí không phải tính tiền các độc giả bất cứ thứ gì có liên quan tới chi phí thực về việc viết bài, in ấn và phân phối các sản phẩm của họ. Bởi họ không phải đang bán báo hay tạp chí cho các độc giả mà thực ra họ đang bán các độc giả cho các nhà quảng cáo. Và đấy chính là một thị trường ba bên.
Còn theo một nghĩa khác thì cái mà Web thể hiện chẳng qua chính là sự mở rộng của mô hình hoạt động kinh doanh các phương tiện truyền thông đối với tất cả mọi ngành kinh doanh. Điều này không đơn giản chỉ về khái niệm rằng quảng cáo sẽ phải trả cho mọi thứ, bởi có rất nhiều cách mà các công ty truyền thông đại chúng kiếm được tiền xung quanh nội dung không phải trả tiền, từ việc bán thông tin về những người tiêu dùng tới đăng ký nhãn hiệu, các thuê bao “giá trị gia tăng”, hay cả việc thương mại trực tiếp. Ngày nay, cả nguyên một hệ sinh thái của các công ty Web đang phát triển xung quanh cùng theo bộ các mô hình giống nhau.

Một nguyên tắc phân loại của việc không phải trả tiền

Giữa những hướng mới như vậy, các công ty đều phải tìm ra các sản phẩm được trợ cấp và giảm chi phí về tiến hành hoạt động kinh doanh trong kỷ nguyên kỹ thuật số, các cơ hội để theo được một mô hình hoạt động kinh doanh không phải trả tiền về một số lĩnh vực chưa bao giờ nhiều hơn thế. Nhưng đó là cái nào? Và có bao nhiêu cái như vậy? Chắc chắn phải hàng trăm bởi nền kinh tế không định giá này có thể được chia thành sáu loại chính như sau:

1.      Dịch vụ gia tăng miễn phí

Cái gì không phải trả tiền: Một số nội dung, các dịch vụ và phần mềm Web. Không phải trả tiền đối với ai: Những người sử dụng phiên bản cơ bản.

Thuật ngữ này, được nhà tài phiệt tư bản Fred Wilson đưa ra, là nền tảng cho mô hình thuê bao các phương tiện truyền thông và là một trong những mô hình kinh doanh Web thịnh hành nhất. Nó có thể cần tới cả một loạt các vấn đề: các thể loại nội dung khác nhau, từ không phải trả tiền tới phải trả khá cao, hoặc một phiên bản “pro” hơn về một số trang hay một phần mềm với nhiều tính năng hơn phiên bản miễn phí.

Mà như vậy thì điều này khá quen thuộc: Không phải nó chỉ là mô hình hàng mẫu miễn phí được tìm thấy ở bất kỳ đâu, từ những quầy thu tiền sạch sẽ tới những xó xỉnh ngoài đường phố đấy chứ? Đúng vậy, nhưng với một sự thay đổi có ý nghĩa hết sức thú vị. Với hàng mẫu miễn phí truyền thống thì chỉ là những bản tin tại các quầy rượu để thu hút quảng cáo hoặc những gói tã giấy được gửi tới cho một người mới làm mẹ. Còn từ khi những hàng mẫu đó có chi phí thực thì các nhà sản xuất lại chỉ đem cho số lượng rất ít với hy vọng thu hút được những người tiêu dùng và kích thích được nhu cầu của họ được nhiều hơn.

Nhưng với các sản phẩm kỹ thuật số thì tỷ lệ về việc miễn thanh toán đã được đảo chiều. Một trang web trực tuyến thông thường tuân theo nguyên tắc 1%, nghĩa là 1% người sử dụng sẽ hỗ trợ được cho toàn bộ những người còn lại. Và trong mô hình dịch vụ gia tăng miễn phí thì điều đó có nghĩa rằng cứ một người trả tiền cho phiên bản cao hơn của trang web đó thì 99 người khác được sử dụng miễn phí phiên bản cơ bản. Và lý do để điều đó hoạt động được đó là chi phí phục vụ 99% gần như là bằng không nếu như muốn nói là không có gì.

2. Quảng cáo
Cái gì không phải trả tiền: Nội dung, các dịch vụ, phần mềm và còn nhiều hơn nữa. Không phải trả tiền đối với ai: tất cả mọi người.

Việc quảng bá thương mại cũng như đưa ra hình ảnh quảng cáo vừa phải nhượng bộ một cơn bão tuyết của những kiểu quảng cáo dựa trên Web mới mẻ: các banner thanh toán theo trang được xem của Yahoo, các quảng cáo bằng lời thanh toán theo lần kích chuột của Google, “các quảng cáo hội viên” thanh toán theo lần giao tác của Amazon và cả những trang tài trợ có liên quan dù chỉ lúc ban đầu. Rồi sau đó là tới một đợt sóng tiếp theo: thanh toán theo các kết quả tìm kiếm, thanh toán theo việc liệt kê các dịch vụ thông tin, và cả việc dẫn đầu thế hệ về việc một bên thứ ba tham gia phải thanh toán cho tên của những người đã quan tâm tới một chủ đề cụ thể. Các công ty ngày nay đều đang cố thử mọi thứ từ việc bố trí sản phẩm (thanh toán theo lần đăng) tới thanh toán theo kết nối trên các mạng lưới xã hội như kiểu Facebook. Và tất cả những cách tiếp cận này đều dựa trên nguyên lý rằng: những lời chào hàng miễn phí thì đều có được khách hàng với những quyền lợi rõ ràng và các nhu cầu riêng biệt mà các nhà quảng cáo sẽ cần phải trả tiền mới có được.

3. Trợ giá chéo

Cái gì không phải trả tiền: Bất kỳ sản phẩm nào có thể khiến bạn phải thanh toán cho một số thứ khác. Không phải trả tiền đối với ai: tất cả mọi người sẵn sàng trả tiền ngang nhau, dù cách này hay cách khác.

Kịch bản 3: Đó chính là Wiii! thế hệ thứ hai không phải trả tiền. Nhưng nó chỉ không phải trả tiền nếu bạn mua một phiên bản xịn của ban nhạc Rock.

Khi tính 15 đô la cho một đĩa DVD mới xịn, Wal-Mart đã là một người dẫn đầu chịu lỗ. Công ty này đang đưa ra giá một đĩa DVD thấp như vậy là để kéo được bạn vào trong cửa hàng, nơi nó hy vọng bán được một chiếc máy giặt có lãi. Những chai rượu vang đắt tiền trợ giá cho thức ăn trong một nhà hàng và “bữa trưa miễn phí” đầu tiên đó chính là một suất ăn không phải trả tiền cho bất kỳ ai gọi ít nhất một chai bia trong các phòng hội trường ở San Francisco vào cuối những năm 1800. Và trong bất kỳ các gói sản phẩm hay các dịch vụ, từ các kế hoạch về ngân hàng tới những kế hoạch về việc gọi di động thì giá của mỗi một thành phần riêng biệt thường được xác định bằng tâm lý chứ không phải bằng chi phí. Công ty điện thoại di động của bạn có thể không thu tiền hàng tháng theo biên bản, nó giữ cho phí đó thấp vì biết rằng điều trước tiên bạn quan tâm bao giờ cũng là chọn lấy một hãng tốt, mà như thế phí thư thoại hàng tháng của bạn mới là lợi nhuận thực sự.

Tại một nơi náo nhiệt ở Sao Paulo, Braxin, những người bán hàng rong hè phố bật lên những đĩa CD có giai điệu techno mới nhất, kể cả một bản của một ban nhạc đang được ưa chuộng có tên gọi Banda Calypso. Cũng giống như những chiếc đĩa CD của hầu hết những người bán hàng rong hè phố, những chiếc đĩa này không phải của các nhà sản xuất băng đĩa, mà cũng không phải là đĩa lậu. Chúng được trực tiếp tung ra từ chính ban nhạc đó. Chính Calypso đã phân phát quyền kiểm soát các đĩa CD của ban nhạc cùng nghệ thuật lót đường bằng đĩa CD tới những mạng lưới người bán hàng rong hè phố ở những thành thị nằm trong kế hoạch tới lưu diễn của ban nhạc, với sự thỏa thuận đầy đủ rằng những người bán hàng rong sẽ sao chép các đĩa CD, bán chúng và giữ lại toàn bộ số tiền. Thế là ổn, bởi việc bán những chiếc đĩa không phải là nguồn thu nhập chính của Calypso. Ban nhạc thực ra đang thực hiện công việc kinh doanh và công việc kinh doanh đó khá tốt. Việc di chuyển từ thành thị này sang thành thị khác theo cách này đã được báo trước bằng một đợt sóng các đĩa CD siêu rẻ giúp cho Calypso luôn có những buổi biểu diễn đông nghịt khán giả và chỉ phải bỏ chi phí cho chiếc máy bay lên thẳng cá nhân.

Còn những người bán hàng rong lại chính là những người tạo nên hình ảnh mới nhất ở mỗi thành thị mà Calypso tới biểu diễn, và sự có mặt khắp nơi của ban nhạc ở mọi nơi trong thành phố có nghĩa rằng ban nhạc có được lượng lớn khán giả của riêng mình khi tham gia các sự kiện như giới thiệu, bình chọn tác phẩm hay hòa nhạc. Âm nhạc không mất tiền thực ra chỉ là sự quảng cáo cho một hoạt động kinh doanh tua diễn có lãi nhiều hơn mà thôi. Và không một ai lại nghĩ điều đó như một sự phát hành bất hợp pháp.

4. Chi phí biên bằng không

Cái gì không phải trả tiền: Những thứ có thể được phân bổ hoàn toàn không cần một khoản chi phí đáng kể nào cho bất kỳ ai. Không phải trả tiền đối với ai: tất cả mọi người.

Điều này diễn tả rằng không có gì hay được bằng âm nhạc trực tuyến. Giữa việc sao chép kỹ thuật số với việc phân phát theo từng điểm thì rõ ràng chi phí thực của việc phân tán âm nhạc thực sự đã chạm đáy. Đây là một trường hợp mà sản phẩm vừa trở nên không phải trả tiền do lực hút kinh tế là tuyệt đối, dù có hay không một mô hình kinh doanh. Lực đó mạnh tới mức mà các điều luật, những sai phạm, việc quản lý bản quyền số (Digital Rights Management – DRM) và mọi rào cản khác về sự bất hợp pháp và nhãn hàng đều có thể được xem là thất bại. Một số nghệ sĩ coi âm nhạc trực tuyến của họ như một cách tiếp thị các buổi hòa nhạc, mua bán các tác phẩm, giấy phép và cả việc bồi dưỡng khác được thanh toán nữa. Nhưng những người khác lại đơn giản chấp nhận điều đó vì đối với họ âm nhạc không phải là một công việc kinh doanh làm ra tiền. Thế nên đôi khi họ làm điều này vì những lý do khác, từ vui thích tới thể hiện tính sáng tạo. Và điều đó dĩ nhiên vẫn luôn đúng đối với hầu hết các nhạc sĩ dù có thế nào đi chăng nữa.

5. Việc trao đổi lao động

Cái gì không phải trả tiền: Các trang Web và các dịch vụ. Không phải trả tiền đối với ai: tất cả những người sử dụng, kể từ khi hành động sử dụng những trang web và các dịch vụ đó thực sự tạo ra được một số thứ có giá trị.

Bạn có thể có được sách báo khiêu dâm không phải trả tiền nếu bạn giải thích được một số hình ảnh được nhặt ra từ những đề tài thường được dùng để chặn lại chính các trang đó. Và thực sự điều bạn đang làm đó là đưa ra những câu trả lời với một trang như vậy nhờ sử dụng các thư tiếp thị điện tử để truy cập nhanh tới các trang khác – điều đó còn có giá trị với chúng hơn băng thông bạn sẽ sử dụng để lướt qua các hình ảnh. Tương tự như vậy đối với việc phân loại những câu chuyện trên Digg, bầu chọn trên Yahoo Answers, hoặc sử dụng dịch vụ 411 của Google. Trong mỗi trường hợp, hành động sử dụng dịch vụ đó tạo ra một số thứ có giá trị, hoặc cải thiện chính dịch vụ đó, hoặc tạo ra thông tin mà có thể trở nên hữu ích ở những chỗ khác.

6. Quà biếu kinh tế

Cái gì không phải trả tiền: The whole enchilada, là phần mềm mã nguồn mở hoặc nội dung do người dùng tạo ra. Không phải trả tiền đối với ai: tất cả mọi người.
Từ Freecycle (hàng đã dùng qua rồi không phải trả tiền cho bất kỳ ai tới đem chúng đi) tới Wikipedia, chúng ta đều nhận thấy rằng tiền không phải là động lực duy nhất mà còn cả lòng vị tha luôn hiện hữu, nhưng Web đã biến nó thành một nền tảng nơi mà hoạt động của các cá nhân có thể có ảnh hưởng toàn cầu. Và theo một nghĩa nào đó thì sự phân bổ chi phí bằng không này vừa mới chuyển việc chia sẻ thành một ngành kinh doanh. Trong nền kinh tế tiền tệ, ngành kinh doanh này trông như tất cả đều không phải trả tiền. Thế nên, trong nền kinh tế tiền tệ ngành kinh doanh này trông giống như sự cạnh tranh không công bằng. Nhưng điều đó cho thấy được về những cách đánh giá giá trị nhận thấy ngay nhiều hơn là về giá trị của cái được tạo ra mà ngành kinh doanh này làm được.

Những nền kinh tế của sự giàu có

Có khả năng nhờ vào phép màu của sự giàu có, các nền kinh tế kỹ thuật số vừa xoay chuyển lại những nền kinh tế truyền thống. Hãy đọc cuốn giáo trình đại học của bạn và nó hình như định nghĩa các nền kinh tế như “khoa học xã hội về khả năng lựa chọn chưa đến mức khan hiếm”. Toàn bộ lĩnh vực này được xây dựng dựa trên việc nghiên cứu các sự thỏa hiệp cũng như việc chúng được làm như thế nào. Bản thân chính Milton Friedma đã nhắc đi nhắc lại với chúng ta rằng: “không hề có được điều như kiểu bữa trưa không phải trả tiền”. Nhưng Friedma cũng đã sai theo cả hai hướng. Thứ nhất, một bữa trưa không phải trả tiền không nhất thiết có nghĩa rằng thức ăn được đem cho hoặc sau đó bạn sẽ phải thanh toán cho nó, mà nó có thể chỉ có nghĩa rằng một ai đó khác đang chọn món. Thứ hai, trong lĩnh vực kỹ thuật số như chúng ta vừa thấy, thì những nguyên liệu thô chủ yếu của nền công nghệ thông tin như bộ nhớ, năng lượng xử lý hay băng thông đang ngày càng trở nên rẻ hơn rất nhiều. Hai trong những chức năng khan hiếm chính của những nền kinh tế truyền thống đó là các chi phí biên về sản xuất và phân bổ thì đều đang cùng lao vào một hướng. Kiểu thế nên nó như thể nhà hàng đột nhiên không phải thanh toán tiền cho bất kỳ chi phí nào về thực phẩm hoặc nhân công phục vụ cho bữa trưa không phải trả tiền đó.

Chắc chắn các nền kinh tế phải có đôi điều để bàn về vấn đề này?

Đúng vậy. Câu trả lời là những cái bên ngoài, một khái niệm cho rằng để giữ được tiền không phải là điều khan hiếm duy nhất trên thế giới. Cái quan trọng giữa những cái khác đó chính là thời gian và sự chú ý của bạn, hai yếu tố mà chúng ta luôn biết rõ nhưng thực ra gần đây mới có đủ khả năng để đánh giá được nó một cách đúng đắn. “Nền kinh tế quan tâm” và “nền kinh tế nổi tiếng” là quá mờ nhạt để xứng đáng được với một lĩnh vực có tính chất học thuật, nhưng vẫn có một số cái thực tế đều bắt nguồn cả từ hai nền kinh tế trên. Chúng đều biết nhờ có Google mà ngày nay chúng ta đều biết một cách thuận tiện để chuyển từ sự nổi tiếng (trang chấm điểm) thành sự chú ý (lưu lượng) ra tiền (quảng cáo). Bất kỳ điều gì mà bạn có thể chắc chắn chuyển thành tiền được thì đều là một dạng về chính tiền của nó, và Google đóng vai trò là ông chủ ngân hàng chính đối với những nền kinh tế mới mẻ này.
Có lẽ nguồn cung ứng của sự nổi tiếng và sự quan tâm trên thế giới bị giới hạn tại bất kỳ thời điểm nào. Và như vậy là có thêm hai điều khan hiếm mới, cũng như thế giới của việc không phải trả tiền chủ yếu tồn tại để đòi hỏi cho những tài sản có giá trị vì mục đích của một mô hình hoạt động kinh doanh được nhận ra sau này. Việc không phải trả tiền làm dịch chuyển nền kinh tế, từ một sự tập trung chủ yếu vào cái có thể được xác định bằng những đồng đô la và cent thành một kiểu thanh toán hiện thực hơn nhiều cho tất cả mọi thứ mà chúng ta thật sự xác định được giá trị hiện nay.

Việc không phải trả tiền thay đổi tất cả mọi thứ

Giữa những nền kinh tế kỹ thuật số với phương thức bán buôn theo kinh nghiệm trong việc thay đổi giá của King Gillette thì chúng ta sắp bước vào một kỷ nguyên mà ở đó việc không phải trả tiền sẽ được xem như một quy chuẩn chứ không phải là một điều dị thường. Vậy sự thỏa thuận đó quan trọng như thế nào? Tốt thôi, chúng ta hãy cùng xem xét điều tương tự này: Vào năm 1954, thời kỳ đầu của năng lượng hạt nhân, Lewis Strauss, khi đó là giám đốc của Ủy ban Năng lượng Nguyên tử, đã hứa rằng chúng ta đang sắp bước vào một kỷ nguyên mà ở đó điện sẽ trở nên “quá rẻ để trả giá”. Chẳng cần phải nói nữa bởi điều đó đã không xảy ra vì chủ yếu do những rủi ro về năng lượng hạt nhân ngày càng khiến cho các chi phí của nó tăng lên một cách khổng lồ. Nhưng điều gì xảy ra nếu điều ông ta nói là đúng? Sẽ là điều gì nếu thực tế điện bỗng nhiên hầu như không phải trả tiền? Câu trả lời đó chính là mọi tiếp xúc về điện, như kiểu để chỉ nói về mọi thứ chung chung, cần phải được chuyển đổi, hơn nữa phải có sự cân bằng giữa điện với những nguồn năng lượng khác. Và khi đó thì chúng ta nên dùng điện vào nhiều thứ mà chúng ta có thể dùng được, nghĩa là chúng ta nên lãng phí điện. Nếu thực tế như thế thì chỉ bởi vì khi đó điện là quá rẻ khiến chúng ta chẳng còn phải bận tâm về nó nữa. 
Khi đó tất cả những tòa nhà sẽ được sưởi ấm bằng điện mà chẳng còn phải lo ngại về sự chuyển đổi thời tiết nữa. Còn tất cả chúng ta sẽ đều lái những chiếc xe hơi chạy bằng điện (không phải trả tiền điện sẽ khuyến khích việc phát triển nền công nghệ pin hiệu quả để có thể tích điện được). Những nhà máy lọc muối khổng lồ sẽ chuyển được nước mặn thành nước ngọt, bởi bất kỳ ai cũng đều muốn có nước để tưới cho đồng ruộng, tới những vùng xa xôi, hay chuyển các sa mạc thành những cánh đồng phì nhiêu màu mỡ, và còn nhiều điều nữa khiến cho những nhiên liệu đắt đỏ này thành như một kho năng lượng rẻ hơn cả những cục pin. Liên quan tới việc không phải trả tiền điện thì những nhiên liệu hóa thạnh sẽ được xem là bẩn thỉu và đắt một cách vô lý, và vì thế mà các khí thải cacbon cũng sẽ bị biến mất. Và tới lúc đó, cụm từ “làm ấm lên toàn cầu” sẽ chẳng bao giờ còn xuất hiện trong ngôn ngữ của chúng ta nữa. 
Hiện nay, đó lại là những nền công nghệ kỹ thuật số chứ không phải là điện, và nó thì cũng vừa mới trở nên quá rẻ để trả giá. Nhưng nó cũng đã mất hàng chục năm để giũ sạch được giả định rằng máy tính đã được tạo ra chỉ để dành cho số ít, cũng như chúng ta bây giờ cũng mới chỉ bắt đầu được tự do về băng thông và bộ nhớ do chính sự nghèo nàn về khả năng sáng tạo. Nhưng một thế hệ nổi lên dựa vào việc không phải trả tiền Web lại đang biến nó thành một thời đại, và họ sẽ tìm ra những con đường hoàn toàn mới để nắm lấy sự lãng phí và chuyển đổi thế giới trong chính sự lãng phí đó. Bởi đơn giản không phải trả tiền là cái bạn muốn và không phải trả tiền ngày càng nhiều chính là cái mà bạn sắp có trong một tương lai không còn xa nữa.




SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Bwportal)

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Hãy lắng nghe từ số 0

Có rất nhiều cuộc đối thoại trong một công ty mà kết quả không như ý muốn. Đó là do thiếu sự lắng nghe. Lắng nghe là một kỹ năng, đồng thời thể hiện văn hóa làm việc.
 
  Hãy lắng nghe từ số 0 - hay nói cách khác là làm trống chiếc ly (empty the cup) trước khi rót nước vào. Nghe tưởng chừng đơn giản nhưng ngẫm lại vô cùng khó!
Có người sẽ nói: có gì mà khó? Ngồi yên mà nghe, đừng chặn họng người nói thì là lắng nghe rồi!
Khi bắt đầu một cuộc đối thoại, chắc rằng không ai trong chúng ta mong muốn đi đến kết cục là người kia chẳng buồn nhìn mặt mình nữa. Vậy tại sao những cuộc đối thoại của chúng ta lại thất bại mặc dù chúng ta không hề muốn?
Khi một chiếc ly đã đầy nước, bạn rót thêm, nước sẽ tràn ra ngoài. Hay nói cách khác, trong chiếc ly đó đã đựng đầy nước của bạn, còn chỗ nào để rót nước người kia mang tới?
Đã khi nào nhân viên nộp đơn xin nghỉ với lý do “việc cá nhân” vì sau khi nói chuyện với bạn mà khi đó bạn liên tục hỏi tại sao việc đơn giản như vậy mà em làm mấy ngày không xong, trong khi tôi bấm chuột 3 cái là xong?
Đã khi nào bạn muốn dàn hòa với người mà bạn có mâu thuẫn, bạn sẵn sàng nhường nhịn nhưng rồi vẫn như mặt trăng - mặt trời?
Trước khi nói chuyện với nhân viên, trong tâm thức “sếp” là cả một ly nước đầy hương vị, màu sắc, có cả ma trận học thuật tinh anh, kinh nghiệm xông pha chiến trường, bằng khen ghi nhận thành tích. Ly nước này đặt trước mặt một cậu nhân viên mới đi làm 1 năm và cậu không biết làm việc… Vậy thì còn chỗ nào để đổ nước của cậu nhân viên vào?
Lên càng cao thì cái tôi của mỗi người càng lớn, một người sếp được nhân viên tâm phục khẩu phục, chưa hẳn đã là một người tài cao học rộng, nhưng chắc chắn phải là người biết lắng nghe. Bản thân từ “lắng nghe” đã có phần hồn và phần tình trong đó. Hãy lắng lòng mình lại để nghe người đối diện bằng cả trái tim và trí óc của bạn.
Chắc bạn cũng từng dự nhiều cuộc họp mà trong cuộc họp ấy chỉ có 1 người độc thoại. Đó là sếp. Sếp thao thao bất tuyệt từ phần việc của sếp đến phần việc nhân viên, từ chiến lược phát triển đến mấy việc nhỏ như con ốc vít… Nhân viên ngồi nghe ngao ngán và họ cảm thấy rất thừa, chẳng có giá trị gì trong những buổi họp như vậy. Nếu sếp biết dừng lại để lắng nghe thì từ hàng chục con người kia, chắc chắn phải có một ý kiến sẽ tạo nên thành tích cho công ty.
Còn có một kiểu lắng nghe khác cũng quan trọng không kém là lắng nghe khi nhân viên phạm lỗi lầm. Lắng nghe không phải để sếp bỏ qua, tha thứ, không trách phạt mà chỉ đơn giản các nhân viên phạm sai lầm cũng muốn biết lý do gì khiến họ sai lầm như vậy, có được một người sếp khách quan chỉ ra cho họ thấy con đường nên đi tiếp để không phạm phải lần nữa.
Ở công ty DGW chúng tôi có một văn hóa gọi là “tuyên bố sự cố” khi gặp phải rắc rối có thể ảnh hưởng tới việc hoàn thành mục tiêu. Chúng tôi kêu gọi những người liên quan cùng đóng góp ý kiến và giúp đỡ. Cách đây vài tháng tôi nhận được email “tuyên bố sự cố” của một người mà tôi đang đặt hết niềm tin và tâm huyết để đào tạo thành một quản lý cấp cao. Bạn nhân viên này chia sẻ về việc… có bầu lần thứ hai. Nhìn vào mục tiêu chồng chất của bộ phận, mục tiêu phấn đấu lên vị trí manager của bạn, cảm giác của tôi lúc đó là mắt hoa và tai ù. Lấy hết sức bình tĩnh, tôi gõ vào bàn phím: em cho chị mấy ngày để “empty the cup” rồi chị em mình sẽ nói chuyện nhé.
Cho đến bây giờ, khi ngày ngày chứng kiến sự nỗ lực và trưởng thành vượt bậc của “bà bầu manager” đó, tôi cảm thấy điều tự hào nhất trong bao nhiêu năm làm sếp của mình là đã đủ bình tĩnh và sáng suốt “đổ đi bao nhiêu ly nước” để đặt mình vào vị trí của nhân viên và cùng nhân viên hoạch định lại một mục tiêu khác không ảnh hưởng tới sự phát triển của tổ chức, nhưng cũng hài hòa với thiên chức làm mẹ lần thứ hai của bạn.
Hãy lắng nghe từ số 0, bạn sẽ chiếm trọn trái tim của người đối diện!
Tô Hồng Trang  
Phó TGĐ Công ty cổ phần Thế giới số (DGW)



SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Dddn.com.vn)

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

10 sai lầm thường gặp của Sếp

Không ai là người hoàn hảo và người lãnh đạo cũng vậy. Họ cũng có những khiếm khuyết nhất định và mắc sai lầm. Tuy nhiên, người lãnh đạo thành công có thể nhận biết và hạn chế chúng ở mức thấp nhất.




Bạn là cũng là người bình thường và có lúc tâm trạng thất thường, buồn, vui, nóng giận... lẫn lộn.

Dưới đây là những sai lầm và thiếu sót thường gặp ở các nhà lãnh đạo: 
1. Lạm dụng quyền lực





Lạm dụng quyền lực để ép buộc nhân viên hay quát tháo họ chỉ khiến công việc thêm rối hơn. Nghiêm trọng hơn, nó có thể hủy hoại nhuệ khí làm việc của nhân viên và biến bạn thành một người sếp không đáng kính trọng. Điều nhân viên cần là sự khuyến khích chứ không phải dọa nạt hay ép buộc. Hãy nhớ tất cả những người lãnh đạo lạm dụng quyền lực sẽ thất bại. 2. Là người nhân viên khó tiếp cận
Là người lãnh đạo, bạn bận rộn hơn những người khác nhưng điều đó không có nghĩa là nhân viên không thể tiếp cận bạn. Họ cần bạn trực tiếp giải đáp những thắc mắc, động viên họ và đảm rằng mọi việc vẫn đang vận hành tốt. 
3. Phản hồi hay ra quyết định chậm
Với email và tin nhắn, nhân viên có thể nhanh chóng kết nối với bạn. Họ hi vọng bạn cũng sẽ nhanh chóng hồi âm. Sự chậm trễ sẽ khiến nhân viên thất vọng và nghi ngờ về năng suất làm việc của bạn. Dù đôi khi có những quyết định phải mất nhiều thời gian để đưa ra nhưng hãy cố gắng trả lời họ càng sớm càng tốt. 
4. Chỉ trích nhân viên trước đông người
Nếu bạn muốn khiển trách hay phê bình nhân viên, hãy gặp riêng họ. Đây là cách giữ thể diện cho nhân viên và giúp họ cải thiện hiệu quả làm việc mà không gây ra mâu thuẫn. 
5. Không giữ lời hứa
Những lời hứa của bạn, dù rất nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn với nhân viên bởi công việc hàng ngày của họ phụ thuộc vào chúng. Chỉ cần bạn quên những gì đã hứa hay làm khác cam kết, nhân viên sẽ bị ảnh hưởng. Vì vậy, hãy thực hiện những lời hứa của mình để trở thành người lãnh đạo đáng tin cậy trong mắt nhân viên. 
6. Che giấu sự thật
Nhân viên sẽ hoang mang và khó tập trung vào công việc nếu không nắm rõ những gì đang diễn ra trong công ty. Vai trò của người lãnh đạo là trung thực thông báo cho mọi người tình hình công ty, kể cả những tin tức không tốt. 
7. Thiên vị
Tất nhiên, sếp sẽ cảm tình hơn với những nhân viên xuất sắc, nhưng hãy thể hiện sự yêu thích của bạn trong giới hạn nhất định. Hãy đối xử công bằng với tất cả nhân viên để họ thấy rằng mình được tôn trọng, từ đó cố gắng cống hiến nhiều hơn cho công ty. 
8. Tâm trạng thất thường
Bạn là cũng là người bình thường và có lúc tâm trạng thất thường, buồn, vui, nóng giận... lẫn lộn. Tuy nhiên, hãy cố gắng kiểm soát chúng khi làm việc với nhân viên. Thử tưởng tượng xem liệu nhân viên có thể tập trung làm việc được hay không nếu cứ phải để ý sắc mặt của bạn. 
9. "Mù" công nghệ
Rất nhiều nhà lãnh đạo, đặc biệt là những người lớn tuổi, thờ ơ với công nghệ. Đối với họ, máy tính hay Internet chỉ là những thứ phức tạp, không cần thiết. Nhưng hãy nhớ rằng bạn cần chúng để bắt nhịp với thời đại, với sức cạnh tranh trong lĩnh vực, với nhân viên và với chính bản thân mình. 
10. Không biết giao việc hiệu quả
Điều đó có nghĩa là bạn không nắm được điểm mạnh yếu của cấp dưới và giao việc cho họ không hợp lý. Hậu quả là chất lượng và hiệu quả của cả dự án không cao, kéo theo đó, ban lãnh đạo cấp cao sẽ nghi ngờ khả năng lãnh đạo của bạn.





SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo DÂN TRÍ)

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Phá sản: Bài học cho chủ doanh nghiệp nhỏ

Không có khả năng chi trả cho các hoạt động của mình cũng như món nợ khổng lồ lên tới 500 triệu USD, đội bóng chày kỳ cựu của Mỹ Los Angeles Dodgers đã vừa phải đâm đơn phá sản. 
 
Không có khả năng chi trả cho các hoạt động của mình cũng như món nợ khổng lồ lên tới 500 triệu USD, đội bóng chày kỳ cựu của Mỹ Los Angeles Dodgers đã vừa phải đâm đơn phá sản. 

Đây là một cú đổ bể lớn trong làng bóng chày Mỹ cũng như trong cộng đồng doanh nghiệp nhìn từ góc độ của Công ty Cổ phần Los Angeles Dodgers. Song xét ở khía cạnh nào đó, nó cũng là bài học kinh nghiệm đặc biệt hữu ích cho các doanh nghiệp nhỏ.  

1. Tiền bạc phải phân minh

Sai lầm của Frank McCourt, chủ đội bóng - người đã mua lại Dorgers năm 2004 với giá 430 triệu USD từ công ty News Corp - là không rạch ròi giữa các khoản tiền của cá nhân và của công ty. Từ năm 2004 đến 2009, gia đình McCourt đã dùng 108 triệu USD mà các thành viên trong đội bóng đóng góp để đem đi thế chấp và đầu tư vào bất động sản. Đáng lẽ là một chủ doanh nghiệp, McCourt không bao giờ được phép rút quá nhiều vốn đến nỗi doanh nghiệp mình không đủ nguồn tài chính để duy trì hoạt động như thế.

Theo luật sư chuyên tư vấn phá sản Leon D. Bayer, đồng sáng lập công ty Bayer, Wishman & Leotta, "Những thành công ban đầu thường khiến chủ doanh nghiệp trở nên quá tự tin và vung tay quá trán. Họ mải mê với lượng tiền dồi dào họ đang có mà quên không tính đến những khoản thua lỗ khổng lồ và rồi tiêu cả vào những món tiền đi vay”. 

Ngược lại, dùng tiền cá nhân để bù lỗ cho doanh nghiệp cũng là điều cấm kỵ. Bởi hệ quả là nếu doanh nghiệp đó đổ bể thì người chủ sẽ mất tất cả. “Đôi khi bạn buộc phải nhìn thẳng vào thực tế và giảm bớt quy mô, đóng cửa hoặc tạm dừng hoạt động của doanh nghiệp khi nó đang làm ăn thua lỗ” - Bayer khuyến cáo. 

2. Hiểu người “nắm gáy” mình

Trong trường hợp của Dodgers, đó là Liên đoàn Bóng chày Mỹ. Trước khi đội bóng này phải nộp đơn xin bảo hộ phá sản, họ suýt ký được một hợp đồng trị giá 3 tỷ USD với hãng truyền hình Fox, đủ để đội bóng trang trải các khoản nợ và thậm chí có dư tiền để tiếp tục hoạt động. Thế nhưng “phi vụ” làm ăn này đổ vỡ chỉ vì vấp phải sự phản đối của Ủy viên Liên đoàn Bóng chày Mỹ - Selig. Lý do Selig đưa ra đơn giản chỉ là “những đề xuất của McCourt không phù hợp với lợi ích của bóng chày Mỹ”.

Nộp đơn phá sản theo Chương 11 Luật Phá sản Mỹ đồng nghĩa với việc Dodgers vẫn tiếp tục được hoạt động và không bị rơi vào tay của Liên đoàn Bóng chày Mỹ. Thế nhưng, lẽ ra Dodgers không đến mức phải phá sản nếu McCourt “biết người, biết ta” hơn.

Lời khuyên của Bayer: "Một Ủy viên mà có quyền quyết định điều gì là có lợi cho đội bóng và bắt chủ đội bóng không được làm những điều mà đáng ra họ nên làm xét ở khía cạnh kinh doanh?! Bạn phải hết sức tỉnh táo để ý thức được quyền và địa vị của người chi phối mình”.

3. Tuyển vừa đủ nhân viên

Các chủ nợ của Dodgers phần lớn là các nhân viên, cầu thủ của chính đội bóng này. Vậy mà theo con số nêu ra trong đơn xin phá sản, Dodgers có tới 10.000 chủ nợ, đứng đầu bảng là vận động viên bóng chày Manny Ramirez với số tiền phải trả lên tới gần 21 triệu USD, theo sau là Andruw Jones - một cựu vận động viên nữa với hơn 11 triệu USD.    

Chưa bàn đến chuyện lương mà Dodgers trả cho người của mình có cao quá hay không nhưng riêng con số 10.000 đã cho thấy Dodgers có quá nhiều nhân viên.

Bài học cho các chủ doanh nghiệp nhỏ: không bao giờ được tuyển quá nhiều nhân viên và trả lương quá cao cho họ.  

Bayer nói: "Kinh nghiệm cho thấy có rất nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ muốn thuê những người mà họ có thể phó thác công việc. Và khi làm được thế thì họ không còn quản lý công ty một cách sâu sát nữa, các nguồn lực sẽ phân tán và không còn phục vụ vào mục tiêu cao nhất của doanh nghiệp là tăng lợi nhuận, giảm chi phí nữa“. 
 
 
 
 SÁCH DOANH TRÍ's Blog
(Theo Entrepreneur/Học làm giàu)